
- Sáng tác mới

Một đêm trăng sáng mấy đứa chúng tôi: Lan, Hồng, Phương, Yến trải chiếu dưới gốc cây nằm kể chuyện cho nhau nghe. Đứa nào cũng có chuyện để kể. Cái Lan kể chuyện bé Xuân nhà nó đi học, nó bảo: “ngày nào con bé cũng về khoe với chị,...
Người ta bảo con gái chỉ có một thời đó là thời đẹp nhất. Nhưng cái thời ấy chị tôi đã vĩnh viễn đi qua để lại trong lòng một khoảng trống không lấy gì bù đắp nổi. Chị đã đến cái tuổi lỡ làng....
Khi con hoang mang không biết hướng chân trời Không biết tự nơi nào mình tới Không biết vì sao có đắng cay, khổ ải Không biết vì ai… con có mặt trên đời. Cám ơn cơ duyên cho con được gặp Người...
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm,...
Có một ngày rất khẽ Tiếng khóc thức bình minh! Một mầm sống trỗi dậy Giữa bão tố vây quanh... Cha xót con, cười gượng Mắt mẹ nhòa lặng im...Thương con không tả xiết! Nỗi đau thắt đáy tim......
Sau buổi đi xem công bố kết quả thi thử về, bọn con gái lớp tôi xì xào bàn tán những con mắt tò mò liếc về phía tôi. Có đứa con dài giọng:...
Từ ngày bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị em Hoa ở cùng với bà. Ngày ngày bà cháu côi cút sống bên nhau, căn nhà nhỏ ngày càng thêm vắng lặng.Đôi lúc ở cái tuổi mười lăm này,...
Ánh nắng mùa hè chói chang chiếu xuống sân lúa đầy ăm ắp. Thằng bé gầy gò mảnh mai đang còng lưng đẩy cái trục đá. Nó thở dốc rồi ngồi phịch xuống mệt mỏi. Mồ hôi ròng ròng trên trán. Mồ hôi mặn chát và cay đắng…...
Tôi vừa đẩy cánh cổng tre quen thuộc thì thím Ban đã chạy ra tíu tít hỏi chuyện. Thím ân cần đỡ lấy hai cái túi to tướng, nặng trình trịch đeo trên vai tôi, vừa lúc đó Hồng từ trong nhà chạy ùa ra:...
Bà tôi kể lại rằng: Từ khi tôi cất tiếng khóc chào đời, bố tôi đã ra sông Hồng gánh nước về tắm cho tôi. Tôi lớn lên theo từng mùa của con nước vơi đầy....
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm, để bà phải sống cuộc sống khốn khổ, phải lìa bỏ cái đời này mà đi....
Từ ngày bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị em Hoa ở cùng với bà. Ngày ngày bà cháu côi cút sống bên nhau, căn nhà nhỏ ngày càng thêm vắng lặng.Đôi lúc ở cái tuổi mười lăm này, Hoa thấy lòng mình trống vắng đến vô hạn....
Hai vợ chồng nhà nọ Sống ở làng ven sông Chồng lên tỉnh theo học Vợ đảm đang ruộng đồng. Ngày qua rồi tháng lại Vợ bắt ốc mò tôm Phần nuôi chồng ăn học Phần đắp đổi sớm hôm....
"Có một vùng trời âu yếm của riêng ta Dẫu là xa, dẫu là không gặp lại Kỷ niệm đã đằm sâu tiềm thức Một tiếng chuông reo một ánh mai rực hồng khe cửa...
Mẹ ơi Tiếng chị gọi rơi vào tim em Chìm mãi Thật lâu không tiếng vọng trở về Tiếng chị gọi từ trời nam, góc biển Dội đến em Xứ lạnh, thu tràn...
Nhận được lời mời vội bươn bả bay ngay. Muốn gặp người từng làm mình khóc một thời thiếu nữ. “Mưa bên chồng có làm em khóc, có làm em nhớ những khi mình mặn nồng...”; “Đời một người con gái ước mơ đã nhiều, trời cho không được mấy, đến khi lấy chồng, chỉ còn mối tình mang theo...”....
Thời tiết bây giờ thật lạ lùng, trái khoáy. Mùa xuân đến mà bầu trời vẫn sầm sì u ám, khói sương lảng bảng, mờ mịt, lạnh thấu xương, các cành cây trơ trụi lá vươn dài ra ngơ ngác ngóng đợi những chồi non....
Tôi đọc “Ru mình” của Trương Minh Hiếu trong một ngày người Hà Nội thêm một lần chứng kiến sự “trở mặt” nhanh như chớp của thời tiết. Đang là tháng 7. Trời xanh trong và nắng đẹp như mơ. Bỗng chốc mây đen kéo đến giăng kín mọi ngả....
Đây bức ảnh cậu bé Khổ hạnh địu sau lưng Đứa em trai xấu số Chờ hoả thiêu tới lần... Cậu cắn môi đến nỗi Máu rớm trên bờ môi Để không phát tiếng khóc Hoàn cảnh thật ngậm ngùi......
Những cánh rừng cháy rực trong ký ức Bỏng không thôi đến tận bây giờ Dáng ngàn cây ngã trong đạn nổ Cắt bi hùng vào những trang thơ Đường Trường Sơn làm bằng mồ hôi nước mắt, máu và bao khúc hát...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



