
- Sáng tác mới

Anh! Em không biết tại sao nắng cứ trong như màu mắt anh nhìn em râm ran... gò má ửng hồng. Sáng nay, xa nửa vòng trái đất...
Cứ mỗi lần nhìn lên bầu trời lộng gió, trong vắt, bé Hà lại nhớ đến bố. Bố bé là phi công mà. Bố đi lâu lắm, đến Tết mới về cơ. Mẹ bảo thế! Nhưng mà mỗi lần bố về thì bố mang cho bé biết bao nhiêu là quà!...
Đã thấy thu về, Dù mùa chưa lá đổ, Chút Thanh Minh, Lốm đốm nửa vàng , xanh... Thời đã khác, Không rập rờn sóng cỏ, Mưa bụi thôi bay,
Ai khóc người dưới mộ? Ruộng đồng xưa,...
Ông xã háo hức báo tin Dự án Đồng hành cùng AI xây dựng trang Web cá nhân chuyên về ảnh/video đã kết thúc. Lão nói nhiều, mà nó hiểu ít. Chỉ nhớ được mấy ý đại loại:...
Con yêu dấu của mẹ! Hôm trước khi con gọi cho mẹ, chúng ta đang cách nhau nửa vòng trái đất. Lúc con hỏi: Con nên làm gì khi biết mình không được yêu hả mẹ Mẹ thật sự không kịp nghĩ gì, cũng chẳng nói được gì. Ngay lúc ấy, tim nhói đau, hai giọt lệ chắt từ bao giờ tự lăn trên má....
Nay người khỏe Mẹ gọi con Này gái, Thơ con hay, mẹ đọc, rất mừng Nhắn mọi người mẹ vẫn còn minh mẫn Chỉ run thôi khi nỗi sợ tràn về
Mẹ nhớ những ngày Sống bộn bề vất vả...
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
Hành trình trăm năm, Chỉ trong nháy mắt. Vật vã luân hồi, Ngàn năm bóng én đưa thoi… Vạn năm ta đợi, Triệu năm vẫn chờ. Bao nhiêu gương mặt người,...
Gió muốn lồng lên. Con ngựa bất kham đến giọt sương cũng hoá thành đại dương vỗ nát đôi bờ ngực như có bão trong tim. Như núi lửa mịt
mù nham thạch...
Vậy là ngày tận thế đã đến. Em đã hưởng tới gần mười tiếng đồng hồ rồi, mới hiểu được, cho đến giờ này phút này, tận thế nghĩa là vẫn được sống thêm, yêu thêm, hy vọng thêm…, đồng thời cũng là mệt mỏi thêm, chán nản thêm, thất vọng thêm… cho đến khi chỉ còn duy nhất dấu chấm hết cho tất cả....
Bài thơ "Nhân nhật lập xuân "được xem là trang nhật ký tự răn mình, tự soi mình của một người tu. "Xuân đến xuân đi, xuân không cùng, Sáng nay mới biết đã thành con người Từ nay phải kịp thời tự kiềm chế,...
Có những tình bạn bắt đầu từ thuở tóc còn hoe nắng, chân đất chạy lon ton trên con đường làng đầy bụi khi trời nắng; lầy lội khi trời mưa cùng những ổ gà, sống trâu khiến người ngồi xe xóc nảy nổ đom đóm mắt....
Dọc triền đê biển có vô vàn loài hoa mọc hoang. Quanh năm hoa nở hoang dại trong ngằn ngặt nắng gió biển khơi. Con đê biển cao vút là nơi bọn trẻ lớn lên. Suốt ngày chúng chơi đùa với nhau giữa bạt ngàn cỏ cây hoa lá....
Mọi người xôn xao về đĩa bay Người hành tinh lạ bắt cóc người trái đất Anh ước ao rồi có một ngày Anh sẽ được là một người bị bắt....
Mỗi ngày, đều như mọi ngày, sau bữa cơm chiều, vợ nấu cơm, chồng rửa bát hoặc ngược lại, chồng nấu cơm, vợ rửa bát, hai vợ chồng vẫn giữ thói quen làm thêm ấm trà, trước khi… mỗi người một ngả....
Sáng nay trời sơ ý mất màu xanh Những giọt nắng trốn vùi sau trái đất. Gió lững thững như nàng du khách lạ. Lạc giữa đồng, lau lất phất ngu ngơ... Sáng nay trời lơ đãng để quên thơ...
Đường chân trời là nơi ta nhìn thấy chỗ tận cùng của bầu trời và mặt đất, hay là nơi trái đất bay lên chạm tới bầu trời. Quê ta ở tận cùng trái đất, nơi bốn mùa chua chát sim mua; ngõ hẹp, đường lầy, cây lúa mọc oằn mình trong bão....
Tất cả chúng ta đều biết rõ rốt cuộc điều gì sẽ xẩy ra ngày mai hay ngày kia một ngày xa hơn, một ngày không báo trước con đường hay cây cầu, bến đò hay dốc núi...
Đêm không trăng không sao Đêm đầy nước và lạnh Cái lạnh buốt núi Lạnh rỗng lòng Lạnh rút ruột mùa đông Nước từ căn nhà đóng băng quãng vắng Nước chan mắt mẹ...
Thiếu một người ngồi bên Bập bênh làm sao được? Thiếu đi một chiếc dép Thành chân thấp chân cao. Thiếu đi nỗi buồn đau Niềm vui làm sao rõ...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



