
- Sáng tác mới

Tôi đến xứ Đài vào những ngày Biển Đông dậy sóng, Bầu trời căng mình như một cánh cung… Ngoài khơi xa đại dương gầm lên bằng thứ ngôn ngữ của quyền lực...
Mùa đông, ao cạn nước, bèo cái bèo tây đều lụi hết. Khoai lang cũng đã thu hoạch xong. Thức ăn của lợn phải đi kiếm từ rau dại. Đủ thứ rau láo nháo mọc hoang, nhưng nhiều nhất là rau dền, rau sam, rau tầm bóp và rau khúc....
Bệnh xá xã lúc chiều sao mà vắng lặng. Những cây thuốc nam ngả rạp giữa cơn gió thổi mạnh và hạt mưa rơi nhanh nhanh, vồi vội. Cây hòe dập lá nhưng vẫn trổ hoa. Những cây bồ công anh yếu ớt, đổ nghiêng ngả – “di tàn” của trận bão quái ác hôm xưa....
Ở trên này chả cần tủ lạnh đâu. Một năm có tới 9-10 tháng có sương giá buốt đến tức ngực.Thậm chí có băng tuyết.Thấy bảo người thành phố lên đây xem tuyết? Nó buồn cười lắm....
Hoa Trẩu bồng biêng không lang thang nữa Chỉ những vệt trắng thơm miết vào kí ức Bao hạt Dẻ vừa lăn vừa rưng rức Người lăn đi chẳng thấy lăn về? Hát “Lên Cao Bằng “đất đá thơm lời...
Và ta đã như sông biền biệt em không muốn tin chúng mình như ngọn gió đã trôi qua nhau rồi chẳng thể nào trở về chốn cũ những ngón tay nắm chặt rồi mở ra, nắm chặt rồi mở ra số phận tình yêu ai cất giữ?...
Mảnh mai thân lúa quê nhà Ngàn năm bão gió đi qua vẫn còn Cha mẹ cúi xuống luống cày Đất hai mặt dựng xây mùa vàng Ngọn cờ đứng giữa thời gian...
Heo may ngược phố thì thầm Nậm Thi bung chiều cửa ngõ Sóng wifi nối những cuộc hẹn hò giao thoa miền cảm xúc Hà Khẩu lên khuông và sông Hồng vẫn sóng...
Bà thường ngồi yên một chỗ, nhìn trân trân vào đâu đó, người khẽ lắc lư theo nhịp đều đều, chầm chậm. Hoàng không biết bà nghĩ gì, nó đoán chắc bà đang nhớ về những chuyện ngày xửa ngày xưa....
Nắng mùa hè gắt gỏng ngay cả với những con ve trong các lùm cây rậm rạp. Nóng quá! Hừng hực và bỏng rát, nhưng ngoài trời mây đen đã ùn ùn kéo đến. Sắp giông rồi! Ba đứa chúng tôi: Hường, Giang, Sen kéo nhau ra chỗ cây đầu cổng...
Hết mưa Lại nắng Sân khấu giữa trời Sáng lên Màu trắng Khán giả yên lặng nhìn lá sen tròn. Anh dế kéo đàn Ếch con...
Mỗi ngày, đều như mọi ngày, sau bữa cơm chiều, vợ nấu cơm, chồng rửa bát hoặc ngược lại, chồng nấu cơm, vợ rửa bát, hai vợ chồng vẫn giữ thói quen làm thêm ấm trà, trước khi… mỗi người một ngả....
Bên góc sân nhà nội ở xứ miệt vườn phương nam, nơi nắng xuân thường ghé lại sớm nhất, có hai chị em Mai cùng lớn lên từ một gốc rễ. Người chị là Mai Vàng, rực rỡ và chói chang như ánh mặt trời đầu năm. Người em là Mai Trắng, mảnh mai, tinh khiết, dịu dàng như sương sớm....
Đào vừa qua cửa là thành tết Hai chữ BÌNH AN đỏ rực tường “Ngũ phúc lâm môn” xua mỏi mệt No say hứng chí lại ra đường...
Tự do có khi không phải là bay đi thật xa, mà là được là chính mình trong hình hài mình chọn. Mây tự do vì mây trôi, vì mây không buộc mình vào một dáng hình cố định. Mây đổi sắc theo nắng sớm, theo chiều tà, theo cả những cơn gió vô tình lướt qua bầu trời rộng lớn...
Đậm thì sâu mà không vương Nhạt thì nhoè mà không hương Ngón tay em Vẩn vơ làn khói Trà lặn xuống đáy Tình lên môi chiều cuối năm Trà cuối bình Gió lạnh...
Ta tặng nàng một vườn hồng* Trái tim sắt bỗng hóa nồng nàn hương Trăm năm gió thổi qua vườn Nghìn năm vẫn khối tình vương nơi này...
Những bước chân thầm thì với khu vườn xưa, với hành lang ngăn ngắt Một thời rạo rực thế Sao nay hoang phế Rêu xanh… Bàn tay hờ hững trên những vách tường loang Bao nắng bao gió bao nụ cười neo đậu Hôm nay trầm mặc Vu vơ một chiếc lá rơi...
Giá em biết nỗi nhớ thương này Thư chẳng đến muộn những vô tình Giá em biết đêm dài thao thức Chăn gối sum vầy có ấm êm?...
Bước chân trần lặng tìm về với núi Vệt xe quen lăn nhẹ giữa dòng đời Nắng cuối ngày rơi gầy vai áo mẹ Khoảng tĩnh lặng âm dương trầm mặc...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



