
- Sáng tác mới

Những ngày tháng tư cuối cùng cũng đã vội vã kéo đến, nắng bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá bàng trên khuôn viên sân trường quen thuộc, và cũng chính là lúc mà em giật mình nhận ra rằng ngăn bàn quen thuộc này...
Ông xã háo hức báo tin Dự án Đồng hành cùng AI xây dựng trang Web cá nhân chuyên về ảnh/video đã kết thúc. Lão nói nhiều, mà nó hiểu ít. Chỉ nhớ được mấy ý đại loại:...
Cứ mỗi sáng tôi lại cõng cái Hoa đi học. Chợt thấy cô bé Liên Xô thường ngày xuất hiện ở cổng khu chuyên gia, tôi bảo Hoa:- Kìa, cái con bé ấy đấy! nó rất thích chơi với trẻ con ta.- Vậy mình ra chơi với nó đi - Hoa háo hức giục tôi. Thế là tôi cõng Hoa đi lại gần cô bé Liên Xô....
Các cụ nhà ta vẫn dạy là "nam nữ thụ thụ bất tương thân" (男女授受不相親), ý là nam nữ khi trao nhận đồ vật thì tránh chạm cơ thể vào nhau (thụ thụ/授受 là trao nhận). Chỉ trao nhận đồ vật cho nhau thôi mà đã thế rồi....
Trong cuộc sống đầy khó khăn và thử thách, ai cũng sẽ nghĩ tới niềm an ủi lớn nhất cho mình đó chính là gia đình, nhớ về những ký ức thời còn vô lo vô nghĩ. Em cũng không phải là ngoại lệ....
Tôi đã định viết về bố từ lâu nhưng cứ lần lữa mãi. Bố là thầy giáo Nguyễn Văn Vũ Dũng. Tôi được học thầy năm tôi học lớp 5. Nhóm chúng tôi có 12 đứa được chọn từ các trường khác nhau trong huyện....
Theo phong tục truyền thống của người Ấn, người con gái đi lấy chồng đến khi sắp sinh đứa con đầu lòng phải trở về gia đình bố mẹ mình để sinh con,...
Bà ơi, chữ cháu viết cứ to bè. Làm sao cho chữ đẹp hả bà? Hoa phụng phịu, muốn khóc. Đang luồn kim, bà ngẩng lên, cặp kính lấp loáng. Từ tối tới giờ, bà cũng băn khoăn khi thấy đứa cháu gái tập viết, mặt nhăn nhó, khổ sở....
Khoảng năm 1985/1986 mình cùng một đoàn nghiên cứu Phật giáo lần đầu tiên lên Yên Tử. Đường núi nhỏ hẹp quanh co. Bậc đá dốc. Cây xòa ra che khuất đường. Ở nơi dốc đứng khách phải bám những thân trúc để đu người trèo lên....
Tôi là một đứa trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Nhưng bản thân tôi lại bị bệnh, đã trải qua hai cuộc đại phẫu là vào năm tôi mười chín tháng tuổi và năm tôi học lớp năm. Mùa hè đó có thể nói là một mùa hè tôi gắn liền với bệnh viện....
Một sáng mùa xuân, tôi tìm về Làng Chuông, ngôi làng làm nón nổi tiếng nằm bên dòng sông Đáy hiền hòa, thuộc xã Phương Trung, huyện Thanh Oai, vùng Hà Tây cũ....
Khi viết Nhật ký Quên & Nhớ tuổi 60++, tôi đã cố gắng tìm hiểu về mình và tìm hiểu những vấn đề liên quan đến Quên & Nhớ của Tuổi Vàng
Tôi luôn tự hỏi, tại sao khi tuổi già ập đến, những ký ức về người thân, về ngôi nhà, hay thậm chí là chiếc kính trên tay lại dần tan biến?...
Có lẽ trong cuộc đời của mỗi người đều có một thầy cô mà ta không thể quên. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong cuộc đời không thể quên cô được. Cô tên là Phạm Thị Quỳnh Liên....
Bài thơ "Nhân nhật lập xuân "được xem là trang nhật ký tự răn mình, tự soi mình của một người tu. "Xuân đến xuân đi, xuân không cùng, Sáng nay mới biết đã thành con người Từ nay phải kịp thời tự kiềm chế,...
Dọc triền đê biển có vô vàn loài hoa mọc hoang. Quanh năm hoa nở hoang dại trong ngằn ngặt nắng gió biển khơi. Con đê biển cao vút là nơi bọn trẻ lớn lên. Suốt ngày chúng chơi đùa với nhau giữa bạt ngàn cỏ cây hoa lá....
Rắn độc nhất thế giới Có thể giết chết voi Loài vật sống sót được Duy nhất là ngựa thôi! Sau khi bị rắn cắn Ngựa ốm mất vài ngày Nó mau chóng bình phục Chính nó cũng chẳng hay!...
Xưa lắm rồi, xưa lắm Đất trời còn giao hoà Có một loài yêu quái Đến quấy nhiễu mọi nhà. đêm không dám thắp lửa Ngày không dám ra đồng
Luôn sống trong nơm nớp Khắp thôn Đoài thôn Đông....
Càng đọc tôi càng thấy Mình chẳng biết quái gì Bao điều hay, lẽ phải Chẳng thấm thía nhiều khi... Cuộc đời ngắn ngủi quá Để có thể sửa sai...
Năm 2025 – giữa bao biến động của đời sống thường nhật, giữa nhịp mưu sinh hối hả và những đổi thay không ngừng của thời cuộc – ngôi nhà chung mang tên Nhà Búp vẫn lặng lẽ thắp lên những đốm lửa ấm áp của văn chương....
Khi viết về Mẹ, nó đã vô tình chạm vào điều không định viết… Nhưng nó đã có lời hứa với mình hôm tròn 5 hoa giáp, vì vậy, chạm lại một xíu thôi, để tri ân những người đã ở bên nó lúc khó khăn năm 2006...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



