
- Sáng tác mới

Ở đầu làng Cao có một cây phượng rất già, gốc cây to, mấy người ôm không xuể tán lá xòe rộng che mát cả một khoảng đường. Bên gốc phượng ấy, có căn nhà nhỏ của bà cháu Nam. Bà đã già rồi, cái lưng hơi còng xuống, Nam hơn 10 tuổi, người nhỏ bé, da ngăm đen....
Trên mảnh đất Thái Bình xưa và Hưng Yên hôm nay, với lịch sử văn chương, với quá trình hình thành “Các Nhà văn mang tên Nhóm Búp”, một dấu ấn đặc biệt không thể phai mờ một vùng “Minh tinh Khuê văn” quê lúa sẽ mãi còn vọng vang và lưu vào muôn thuở......
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển....
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm,...
Xóm tôi tuy nhỏ nhưng khá vui tươi bởi lũ trẻ tinh nghịch. Những đêm trăng sáng chúng kéo hàng đàn ra bãi chơi đùa, chạy nhảy tới khuya mới thôi. Nhưng lạ thay trong những cuộc vui chơi đó chúng chẳng bao giờ thèm để ý và chơi với Tảo - một cô bé gái 11 tuổi....
- Ê! Lan ơi! Mới sáng bảnh mắt thằng Thành đã í ới gọi cái Lan. Vừa gọi Thành vừa lách giậu chui sang. Nó khoe: - Tao vừa thấy nụ sen nở đẹp cực kỳ. Đây là bông sen đầu tiên nở khi hè về tới. Chúng mình đến xem nhé! - Ừ…...
Uống rượu say tuy không tốt nhưng không sai. Uống rượu say đi xe dịch vụ (taxi, grab, xe ôm) về, giữ an toàn cho bản thân, cho người khác là việc đáng hoan nghênh. Họ cũng giúp cho các hãng dịch vụ phát triển, giúp các bác tài có thêm thu nhập. Đấy là quan hệ cộng sinh....
Về thăm quê giữa ngày mưa Thấy anh tấp tểnh bán bờ lúa non Việc tang, việc cưới sòn sòn Con đi đại học luôn mồm: - tiền đâu? Giỗ chạp, nhà mới ngập đầu?...
Chổi rơm diện cái váy màu vàng như nắng, óng ả như tơ. Chà, cái váy sao mà khéo thế, vừa gọn vừa xinh, lại chun ở thắt lưng, phía dưới xòe ra như cái quạt giấy mở hết cỡ. Chổi rơm mặc cái váy đẹp nên rất ngại đến những nơi rác rưởi,...
Ngày xưa nuôi con lớn Mình vất vả vô cùng! Giờ xem con nuôi cháu Cũng một mẫu số chung! "Sinh voi, ắt sinh cỏ" Các cụ dạy muôn đời ! Nhưng cỏ ngày một hiếm Chỉ toàn người là người......
Tập làm thơ năm chữ Sao thấy nản quá trời Vừa viết vừa đếm chữ Trong đầu, ý tứ rơi Chưa xong dòng thứ nhất Đã phải lo dòng hai Nào chỉ riêng đủ chữ Còn phải khớp ý vần...
Vậy là ngày tận thế đã đến. Em đã hưởng tới gần mười tiếng đồng hồ rồi, mới hiểu được, cho đến giờ này phút này, tận thế nghĩa là vẫn được sống thêm, yêu thêm, hy vọng thêm…, đồng thời cũng là mệt mỏi thêm, chán nản thêm, thất vọng thêm… cho đến khi chỉ còn duy nhất dấu chấm hết cho tất cả....
Vậy là năm nay bé vào lớp một. Cái lớp một đầy thú vị là niềm vui của bé. Bé học chăm lắm. Buổi sáng, bé đến trường tập viết. Đến trưa, bé ăn cơm rồi lại viết. Chữ đầu tiên bé viết là chữ O. Đôi tay bé run run. Có lẽ bé thích lắm. Chữ O lúc đầu bé viết còn méo mó....
Tôi là một đứa trẻ may mắn được sinh ra và lớn lên trong gia đình hạnh phúc. Nhưng bản thân tôi lại bị bệnh, đã trải qua hai cuộc đại phẫu là vào năm tôi mười chín tháng tuổi và năm tôi học lớp năm. Mùa hè đó có thể nói là một mùa hè tôi gắn liền với bệnh viện....
“Hôm nay là lần giỗ thứ 42 của bà. Bà về phù hộ độ trì cho các con, các cháu được ăn ra làm nên, khôn lớn trưởng thành, bà tha lỗi cho tôi, ngày ấy tôi thật là một người chồng nhẫn tâm, để bà phải sống cuộc sống khốn khổ, phải lìa bỏ cái đời này mà đi....
Được theo vợ chồng bạn lên rẻo cao dự Tết truyền thống của người Mông trên đỉnh Pà Cò - mảnh đất giàu có, trù phú nơi thượng nguồn sông Đà....
Có đàn cóc ở gần một vườn rau. Trong đàn cóc một con cóc chăm chỉ lam làm dầu dãi nắng mưa nên da săn lại thành màu tía già dặn....
Qua trăm năm là lâu hay mau? Bóng cây ít thì đội trời thôi .Khi nắng quá thì trú nhờ lòng từ tâm. Khi mưa quá trú nhờ nỗi buồn. Em cầm đuôi tóc vẩy lãng quên vào gió .Gió mách gì làm tóc bạc thêm …...
Cu Hiếu là một thằng bé bướng bỉnh, nghịch ngợm nhưng rất thông minh. Năm nay nó học lớp 5, năm năm liền, nó được các bạn tín nhiệm bầu làm lớp trưởng. Lớp trưởng Hiếu với dáng người mảnh dẻ, khuôn mặt nhỏ, cái miệng hơi rộng lúc nào cũng cười cười....
Nó sinh ra khi mùa xuân mới chớm. Bầu trời mờ mịt những tầng mây xám còn sót lại của mùa đông. Nó ngạc nhiên rung rinh hai lá mầm nhìn cảnh giao thời của trời đất. Những cảnh ảm đạm của mùa đông chưa qua hẳn còn vương lại những chiếc lá đỏ của cây bàng khẳng khiu....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



