
- Sáng tác mới

Bệnh xá xã lúc chiều sao mà vắng lặng. Những cây thuốc nam ngả rạp giữa cơn gió thổi mạnh và hạt mưa rơi nhanh nhanh, vồi vội. Cây hòe dập lá nhưng vẫn trổ hoa. Những cây bồ công anh yếu ớt, đổ nghiêng ngả – “di tàn” của trận bão quái ác hôm xưa....
Có đàn cóc ở gần một vườn rau. Trong đàn cóc một con cóc chăm chỉ lam làm dầu dãi nắng mưa nên da săn lại thành màu tía già dặn....
Thời gian là kẻ lữ hành cẩn thận, luôn chu toàn trong từng bước đi. Nó mang theo tất cả, gói ghém quá khứ vào một miền xa khuất, xóa sạch dấu chân mình trên những con đường đã qua....
Bệnh xá xã lúc chiều sao mà vắng lặng. Những cây thuốc nam ngả rạp giữa cơn gió thổi mạnh và hạt mưa rơi nhanh nhanh, vồi vội. Cây hòe dập lá nhưng vẫn trổ hoa. Những cây bồ công anh yếu ớt, đổ nghiêng ngả – “di tàn” của trận bão...
Trần Thị Tâm tốt nghiệp Học viện Ngoại giao, làm tới Phó Cục trưởng Cục Lãnh sự. Chị là người có sáng kiến tập hợp nhóm các nhà văn, nhà thơ Nhà Búp thuở ấy và là chủ soái của diễn đàn “Nhà Búp.vn”, một tạp chí văn nghệ nối dài “Búp trên cành”. Chị và những cây bút xuất sắc của nhóm đã khẳng định......
Chiều sa cánh chim đen lả tả giữa trời xô vào núi vấp vào mây nát vụn - cuộc tình treo! một chuỗi khổ đau lắc lư ngọn gió điên cuồng sầu xuyên nhói ngực thổn thức - thổn thức...
Năm 1975, đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh với những vết thương còn rỉ máu, kinh tế kiệt quệ, lại rơi ngay vào sự cấm vận ngặt nghèo… Sản xuất đình trệ. Ngân khố, lương khố cạn kiệt. Miền Bắc không đủ bo bo (mì hạt), Miền Trung, Tây Nguyên,...
Ngủ đi mười ngón tay ngoan Nuột nà rẽ lối Tóc em đổ vào đêm sâu như vực Mười ngón tay đan những con đường Này đường đi của bão
Này dòng chảy của sông Mười ngón hân hoan...
Chuyên mục Tác giả Tác phẩm của Nhà Búp xin hân hạnh được giới thiệu với các bạn tác phẩm mới - tập thơ &văn xuôi "Hà Nội ngày con xa" của một thành viên Nhà Búp: cô giáo, nhà thơ Nguyễn Thị Toán qua bài viết của Nhà thơ KIM CHUÔNG nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình, Tổng......
rong đội ngũ “Các Nhà văn Nhóm Búp,” trong hai trăm gương mặt đi qua “Lớp Đào tạo, Bồi dưỡng các em thiếu nhi ở Thái Bình có năng khiếu sáng tác Văn học từ những năm 1976 – 1990, thi sĩ Nguyễn Thị Toán, đã sớm dội một tiếng vang vào bầu trời văn chương tuổi thơ...
Có những ngày giữa nhịp sống hối hả hôm nay, tôi chợt dừng lại trước một trang văn, để rồi bất ngờ thấy lòng mình run rẩy. Văn chương, tự bao giờ, vẫn có khả năng lay động những sợi dây mong manh nhất trong trái tim con người....
Nhớ thương không đợi Vu Lan giục Một tiếng kêu thầm giữa thế gian… Mưa chưa uống đã say rồi Người say mưa chỉ nói lời lặng im Biết rằng :- máu chảy về tim Có khi nghẽn mạch cho chìm nổi mơ...
Gác lại bài tính lãi Rút tiền từ thẻ thấu chi mua cơm Gác lại mối băn khoăn đường xa con tự đến lớp Ở công trường ốp tiến độ qua đêm Gác lại nỗi nhớ mẹ cha Nửa năm chẳng thăm nhà dù chỉ hơn giờ xe chạy...
Hôm trước nói về Sự Tử Tế & Ái Ngữ, trong lòng cứ vang lên câu ca dao: “Chim khôn tiếng hót rảnh rang Người khôn ăn nói dịu dàng dễ nghe”. Cũng nhớ câu: “Lời nói không mất tiền mua Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”...
Nó đã từng nói: Ba mẹ chính là phép màu đầu tiên, giá trị nhất, mãnh liệt & bền vững nhất, chảy trong nó đến tận bây giờ. Có khi Ba Mẹ trực tiếp mang phép màu đến, nhưng có khi là gửi gắm truyền dẫn qua anh chị em của nó. Nó là thứ giữa,...
Mẹ ơi nếu có vì sao rơi cho con được ước một điều * con sẽ mơ được ngồi bên mẹ, rót chén chè tươi, bóc củ khoai rền. Mẹ sẽ hỏi sao không mong trở về lúc trẻ khi mẹ còn son, rộn rã bóng trăng tròn...
Khi đưa ra lời dạy giao tiếp, các cụ xưa cũng đặc biệt lưu ý về sức tàn phá, huỷ diệt của ngôn từ. "Lời nói đọi máu" là một cụm từ đầy sức nặng, lột tả chân thực sự tàn khốc của những lời nói độc địa....
Có những phép màu mang cơ hội đến, có những phép màu mang quý nhân đến. Trong khoảng 3 năm 1995 - 1998, nó có được cả hai loại phép màu đó. Cơ hội chủ yếu do nó chủ động tìm đến, tạo ra thiên thời, địa lợi, nhân hòa cho mình. Còn quý nhân thì cứ tự nhiên xuất hiện, đúng nơi, đúng lúc....
Miền Trung ơi...! vết thương cũ chưa lành... mà bão tố lại tung hoành thêm nữa, Rồi người người lại chìm trong lam lũ, Khi công trình còn dang dở.. ... chợt tan hoang....
Em à, duyên hợp rồi tan... Như bèo trôi dạt dưới làn gió đưa! Anh ngồi chắp nối vần thơ, Đưa em về chốn tình xưa đôi mình. Hỏi em còn một chút tình, Chút vương,chút vấn bóng hình anh không?...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



