
- Sáng tác mới

Nhà tôi có sáu anh chị em, anh là người anh trai thứ ba trong gia đình. Mẹ vẫn thường kể rằng khi mang thai anh, nhà tôi trồng được cả một vườn mía ngọt lịm. Mẹ ăn mía suốt ngày nên trong sáu người con lúc mẹ mang bầu thì...
Một sáng cuối tháng 5 trong trẻo, tiếng ve kêu râm ran, em đến trường sớm hơn mọi ngày. Em đứng trước cái cổng mà chín tháng trước em còn bỡ ngỡ nắm tay mẹ đi vào nhưng giờ đây em...
Xăng đắt làm tôi lại đang nghĩ, chắc chuyển qua đi xe đạp. Mất thời gian một tí nhưng nếu không bận rộn quá thì đạp xe cũng là một thú vui bình dị mà không kém phần lãng mạn, lại có thể rèn luyện sức khỏe nữa....
Hôm nào cũng vậy, ông mặt trời đỏ rực đã nhô lên khỏi lũy tre đầu làng, trải nắng vàng một nửa mảnh sân, mà Mèo con vẫn còn lim dim không hề biết. Mãi tới khi nắng xói vào tận nhà, nó mới dụi dụi bàn tay lên mắt và uể oải đứng lên vẻ nhăn nhó, ngáp một cái rõ dài rồi nghẹo cổ, ngoác mồm kêu:...
Rác cuối năm - Tết không chỉ ở trong nhà của mình. Những ngày cuối năm, khi Tết đã chạm ngõ từng nhà, Hà Nội bỗng trở nên lặng lẽ lạ thường. Phố xá không còn tiếng còi xe chen chúc, không còn dòng người hối hả ngược xuôi. Con đường trước cửa nhà tôi thưa vắng,...
Sâu về quê ngoại, Mèo cũng về Bắc Giang, nhà vắng, thiếu đi 50% các cuộc hẹn hò với con cái, tự dưng, cứ nguội ngắt. Sáng dậy, rủ nhau đi ăn, nhớ cháu, bà mượn giọng điệu của Sâu dí dỏm:...
hãy ghi nhớ điều đó tình yêu ngủ ngoan trên đám mây mùa hạ đừng đánh thức tình yêu dậy thế mà em lại quên như tia chớp tuổi mười bảy
như ngọn phong ba tuột khỏi tay...
những điều mới mẻ hôm nay rồi sẽ trở nên cũ kỹ như vệt bùn non ngày thơ ấu gặp lại trên vai áo hoàng hôn người đàn ông của ta một sớm ra đi gương mặt búng sữa...
Trời mùa đông thì xám xịt mà gió mùa Đông Bắc vẫn không ngừng thổi . Đạp xe trở về nhà, hắn đi dọc bờ sông Sa Lung nơi có những mảnh vườn cải đã lác đác nở vàng, những chùm cỏ may trắng xoá tới mênh mang, vài chiếc thuyền nhỏ đang giăng lưới đánh cá....
Dạ vũ mùa hè. Sau những điệu nhảy latin sôi động tôi rời sàn ra sân hóng mát. Mấy người đang rôm rả trò chuyện. Tôi sà vào một góc bàn trống và bắt gặp một gương mặt mới - Hải - một người đàn ông có học thức, vầng trán vuông, sáng và đầy đặn,...
Trần Thu Huê sinh ra và lớn lên ở huyện Kiến Xương – Thái Bình, còn quê tôi ở vùng ven biển Thái Thuỵ, tuy cách nhau chỉ hơn 40 cây số nhưng với điều kiện giao thông của 50 năm về trước thì đó quả là một sự xa xôi, cách trở. Nghe tiếng Thu Huê từ...
Con chào bố trong một giấc mơ thu. Bố ạ, thu về bên con rộn rã lắm, đủ đầy lắm. Thu rơi nhiều lá, lá nào cũng đẹp. Mẹ kể khi còn bé, bé lắm, chưa biết nói... con đã chơi rất lâu với một chiếc lá mẹ đưa. Khi nhà mình ở Rạch Giá con hay chơi một mình trên mặt bể nước. Nơi ấy con gần lá hơn. Những......
Đêm qua anh mải chuyện Đến khi quán dọn mới về Thấy từ em vài lần gọi nhỡ. Anh nhắn đã an toàn là em liền ngủ Không đôi hồi chúc tụng chẳng đòi ru...
Khách trọ ở Hà Nội thường không có hàng xóm, hàng xóm của họ chính là khách trọ ở các phòng bên cạnh, ví như các sinh viên hay người lao động cùng thuê dãy nhà trọ, cùng thuê căn hộ trong chung cư mini tư nhân, hiếm khi có hàng xóm thực sự là người bản địa. Bản thân khách trọ không có cơ hội tiếp......
Những nàng con mắt lá răm Mắt soi xuống nước sủi tăm cá liền Liếc ngang xé rách đồng tiền Liếc dọc chìm hết cả thuyền giữa sông Những nàng mắt lá diêu bông...
Tháng 8 năm 1996, nó thuê nhà trọ ở A12 Nghĩa Tân, ở cùng học trò và bạn của em ấy. Là người trưởng thành, cần ổn định cho con cái học hành, và quan trọng là, với nó, lúc ấy, có lẽ thuê nhà sẽ là phương án vĩnh viễn, nên nó sắp đặt cuộc sống, chăm chút căn nhà trọ giống như không bao giờ thay đổi......
Lúc trong ví chỉ còn đủ cafe hoặc bữa sáng Có đồng nghiệp phòng bên cho ké Ngày nhấp nhổm đánh xe ra tiệm cầm đồ Để công trường tiếp tục thêm tuần nữa Mẹ vét hầu bao tránh sụp đổ cho con...
Một tuần, rồi hai tuần, chưa có Thông báo. Kì lương đến, Thầy nó sốt ruột: - Có khi phải đi cảm ơn trước em ạ! Cũng để xem thực hư thế nào! - Vâng! - Tính mua gì? - Mùa nhãn, em định mua nhãn lồng ạ! - Ừ, nhãn lồng ngon, Thầy có hàng quen....
Ở tuổi chín mươi Tinh mơ cha dắt xe ra ngõ Tiếp tục dắt dọc đường chẳng phải vì nó hỏng Mà trời tối dễ lạc xuống ngòi. Không chịu để ai đưa đến viện Cũng đừng hòng ai được nhận thay cha...
Khắp làng vang lên tiếng văng gõ vào go: lách, cách, sập..., lách, cách, sập... Không còn gì nhàm và gây buồn ngủ hơn âm thanh đều đặn, liên tục ấy, nhất là đã vào khoảng chín giờ tối. Cả xã, cả làng, cả hai vợ chồng ông bà giáo Duyên cùng làm khuya như vậy....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



