
- Sáng tác mới

Sâu về quê ngoại, Mèo cũng về Bắc Giang, nhà vắng, thiếu đi 50% các cuộc hẹn hò với con cái, tự dưng, cứ nguội ngắt. Sáng dậy, rủ nhau đi ăn, nhớ cháu, bà mượn giọng điệu của Sâu dí dỏm:...
Hôm nay trời trở lạnh. Một mình lên suối, hắn bỗng thấy ở bìa rừng có một cánh đồng hoa cỏ may, chiều tối khi về nhà lại thấy cây lúa vô tình mọc trong chậu cảnh, đang trổ bông làm hạt. Tối nghe từng cơn gió mùa đông Bắc thổi, cái se se lạnh làm hắn bất chợt thấy nhớ mẹ, nhớ quê, nhớ bạn vô cùng....
Ồ chiếc kính râm anh ấy bỏ quên, Văn Hoại, cái tên nghe ngồ ngộ nhưng mà có duyên. Phương nhớ đến gương mặt lém lỉnh và giọng nói trầm như nén trong lồng ngực, ầm ì như xe tải nghiến đường, thỉnh thoảng vút lên sắc cạnh như những viên đá bị bắn ra......
Có những ngày giữa nhịp sống hối hả hôm nay, tôi chợt dừng lại trước một trang văn, để rồi bất ngờ thấy lòng mình run rẩy. Văn chương, tự bao giờ, vẫn có khả năng lay động những sợi dây mong manh nhất trong trái tim con người....
Anh cả sinh 1957. Trên anh có một chị gái, nhưng ở quê, anh vẫn luôn là anh cả. Kỉ niệm về Anh, với nó luôn rất ấn tượng. Ngày bé, Anh là chỗ dựa, là bầu trời của nó. Đói: Gọi Anh. Mệt: Gọi Anh. Sợ: Gọi Anh. Bị bắt nạt: Gọi Anh....
17 tuổi, với “Chuyến xe bão táp”, lần đầu nó đi chơi xa, đi Hà Nội cùng Ba Mẹ & các em. Nhưng trước đó, vào khoảng năm 1976 – 1977, nó có chuyến đi chơi xa, ra khỏi thị xã Thái Bình, cùng mấy đứa bạn thân. Chuyến đi tự phát, bất chợt của bọn trẩu tre non nớt, ngày thường chỉ biết ăn, học, nghe lời…...
Sớm mai anh lên đường Đêm nay mình đặt chuông báo ngủ. Anh thức giấc trong tiếng loài chim đêm em thích Vút lên, đi ngang kéo dài rồi từ từ nhỏ lại Xếp vào hành lý Hộp thuốc sợ anh quên Em nhắc luôn đặt sẵn trên bàn Trong tầm tay mắt....
Vợ chồng chẳng thủy chẳng chung Cho nên đều mọc hai sừng khổ chưa Tháng ngày dãi nắng dầm mưa Ăn cỏ mà kéo cày bừa... Rõ hâm....
Cả đời chỉ thích ăn chay Kéo xe thồ nặng kiếp này khổ chưa Kết duyên với một chú lừa Sinh ra một thứ Đông mưa nắng Đoài....
Trang mạng Văn chương Nhà Búp xin trân trọng giới thiệu với các bạn tập thơ và văn xuôi Dấu yêu gửi lại của một thành viên Nhà Búp - cô giáo, nhà thơ Phạm Minh Châu qua bài viết của nhà thơ Kim Chuông, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình,Tổng Biên tập......
Trước cuộc đời rộng lớn, Văn chương có một quy luật riêng. Nó chẳng khác ngôi nhà bốn phương không cửa. Mỗi “khách Văn, đề huề lưng túi gió trăng” này, đều đơn thương, độc mã, “tự nguyện” đặt bước chân “xuất - nhập.” Họ đến và đi. Vào và ra. Tới và lui, lúc nào? Đều giống như “phong vân” kỳ ảo....
Mùa khô năm 1974, toàn bộ chiến trường B2 đã giành nhiều thắng lợi ở cả đồng bằng và rừng núi. Trung ương cục đã nhận định chính xác thế lực của ta và địch....
Mưa liên tục gần cả tuần. Sân Ký túc ngập tới đầu gối. Chả buồn đi ra cổng để nhâm nhi chút gì đó cho đỡ nhàn. Sáng nay dân ngoại trú xuống báo tin...
Thực lòng là tôi chả muốn nhớ tới cái thời ấy đâu vì khổ quá, cái vất vả nhọc nhằn của mưu sinh hằn lên từng thân hình khuôn mặt của các bậc ông bà cha mẹ khi phải lo cho con cháu từng bữa ăn manh áo quyển vở cái bút để đến trường, cái nghèo cái đói cứ như dìm cuộc đời con người trong một thời gian......
Thời @ nối gần bao miền đất, có thể gửi tia nắng ban mai của nơi này đến cho nơi kia, đổ một cơn mưa đầu mùa hạ đến một miền khô khát mong chờ.Tất cả đủ đầy trong thông tin và gần gũi trong cảm xúc… Sao bỗng dưng lại nhớ đến những phong thư ngày xưa, những cánh thư được bọc trong phong bì và gửi qua......
Và cứ thế, cứ thế, tôi lớn lên sau chiếc yên xe đạp của thầy tôi mỗi tháng ngày. Con ngựa già mang tên “thiếu nhi” cứ nhẫn nại, miệt mài tiến lên, đưa tôi gần hơn cái đích cần đến thì tấm lưng gầy của cha tôi càng cong xuống gần chiếc ghi đông xe đạp. Một Tuổi Thơ Văn ngọt ngào, lấp lánh niềm vui......
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



