
- Sáng tác mới

Trong đội ngũ “Các Nhà văn nhóm Búp” - những người cầm bút đi từ “Lò luyện Văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình từ những năm 1976 – 1998, tôi thường dừng lại “Ngắm trông” và “Nghĩ” về Chu Xuân Giao, về “Bút danh Vân Quốc” – Một gương mặt Thi nhân thật quý yêu và “Lạ”....
Trang Văn học nghệ thuật Nhà Búp xin hân hạnh với các bạn một tác phẩm mới của các thành viên Nhà Búp: "Búp trên cành: Những tác phẩm đoạt giải (1973-1988)" qua bài viết của Nhà thơ, Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Đại....
Trong giấc mơ con về lại tuổi thơ Mái rạ đơn sơ ríu rít bầy sẻ nhỏ Bếp lửa bà nhen ấm chiều trở gió Mẹ hong tóc sau hè hương bưởi mãi còn vương... Ầu ơ lời ru, vầng trăng nghiêng nghiêng Chiu chắt yêu thương ngọt bùi khoai sắn...
Có những ngày, ta thức dậy mà chẳng muốn làm gì cả. Không phải vì ta lười biếng. Không phải vì ta yếu đuối. Mà chỉ đơn giản là trái tim ta đã quá mệt sau những tháng ngày cố gắng....
Chuông vàng treo cửa tam quan Lầu hồng còn đợi người ngoan chơi bời Câu thơ Nôm có bốn chữ bài Bề trong phương thảo bề ngoài thơ ngâm Xem trong thơ thưởng lục hà trì...
Người ta bảo con gái chỉ có một thời đó là thời đẹp nhất. Nhưng cái thời ấy chị tôi đã vĩnh viễn đi qua để lại trong lòng một khoảng trống không lấy gì bù đắp nổi. Chị đã đến cái tuổi lỡ làng....
Gần đây ở cổng trường tôi bỗng dưng mọc lên rất nhiều hàng quán với những biển quảng cáo rực rỡ sắc màu. Nhưng quán cuốn hút chúng tôi nhất là quán cà phê của chú Hùng....
Ka-chi-a thân yêu! Đêm qua mình vừa nhận được thư và quà của bạn. Chúng mình đã xa nhau một năm trời, vậy mà bạn vẫn nhớ đến mình, vẫn không quên đất nước Việt Nam xinh đẹp này....
Thôi chào nhé, một cánh buồm đỏ thắm Một dòng sông, mực tím chảy bên trời Hoa niên ấy, tay cầm bông hoa trắng Có một ngày hoa trắng hoá mây trôi!...
Khéo đảm: nhọc thân, vụng: biếng lười. Hiền chê: nhu nhược, dữ: ghê người. Giầu sang: ghanh ghét, nghèo: bần tiện. Chăm bảo: tham lam, kiệm: ki bo. Nhìn chưa biết rõ, cười nhạo: xuẩn!...
Trăm cơn mưa trăm cửa long lanh Đón những đứa con xa trở về Mắt mưa soi mắt người . Mùa vụ chạy qua hớt hải Những mùi thơm đồng bãi ướp mặn giấc tre ngâm Sau vách mưa Mẹ hóa thân Vạc cõng trăm cơn giông...
Trong cái hang đầy cỏ dại, chú dế đang co ro nằm đó. Một cơn gió nhẹ thoảng qua làm chú giật mình. “Ôi! Âm thanh gì kéo dài thế nhỉ? À! Đó là bài ca mùa xuân mà! Mọi người chắc vui lắm còn mình thì đang đói run lên đây”....
Những khẩu thần công gục đầu khóc lở Hoàng Thành Nỗi buồn trăm năm trước lặn vào rêu phong Những khẩu đại bác mùa xuân 75 gầm thét
ngẩng cao đầu đứng bên Những điều cha ông ôm hận...
Tám mươi quả thật “hắn “chưa già Vẫn thích ngao du vẫn thích hoa Bạn hữu gần xa còn tụ họp bên “cô bạn nhỏ“… vẫn la đà… Dặt dìu bước nhỏ cung đường nhỏ...
Ai cũng sẽ có lần được hội ngộ với cô giáo cũ. Và em cũng vậy! Một buổi sáng đầy sương, khi em bước những bước chân nặng nề cùng đôi tay đang tê lên vì lạnh đến trường, khi em đang vừa hà hơi vào tay cho ấm,vừa đi lên lớp thì lớp trưởng Mỹ Tâm kéo nhẹ tay áo em nói nhỏ...
Ở đầu làng Cao có một cây phượng rất già, gốc cây to, mấy người ôm không xuể tán lá xòe rộng che mát cả một khoảng đường. Bên gốc phượng ấy, có căn nhà nhỏ của bà cháu Nam. Bà đã già rồi, cái lưng hơi còng xuống, Nam hơn 10 tuổi, người nhỏ bé, da ngăm đen....
Có những mối tình không bắt đầu bằng những điều lớn lao mà bắt đầu từ một chiều đông Hà Nội, gió mùa tràn về qua những con phố đầy lá sấu rơi, một chàng sinh viên nghèo ôm chồng giáo trình cũ bước vội dưới màn mưa bụi, và một cô...
Trên mảnh đất Thái Bình xưa và Hưng Yên hôm nay, với lịch sử văn chương, với quá trình hình thành “Các Nhà văn mang tên Nhóm Búp”, một dấu ấn đặc biệt không thể phai mờ một vùng “Minh tinh Khuê văn” quê lúa sẽ mãi còn vọng vang và lưu vào muôn thuở......
Hơn hai mươi năm, trong số hai trăm “nhà văn nhí” đi qua “lò luyện văn chương” của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình (1976 – 1998), Nguyễn Quốc Huy được triệu về “Lớp đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác văn học” từ bài thơ “Biển Đồng Châu” Huy gửi về Hội....
Mình đã già đi sau chiến tranh Chỉ các bạn mãi mãi mười tám tuổi Mình đã quay về với đường Chín, Khe Sanh Đất cúi đầu, nói bao điều chưa kịp nói... Đêm tháng sáu, ba thằng mình ra suối Lúc trở về chỉ còn một mình thôi Mười tám mùa xuân ơi, lòng mình xát muối...
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



