Chạnh lòng lại nhớ...
- Thứ sáu - 24/07/2026 08:32
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

(Ảnh: ST)
CHẠNH LÒNG LẠI NHỚ…
(Bùi Chi Yến)
Trẻ con bây giờ nhiều đứa nó cứ lạnh lùng, vô cảm kiểu gì ấy.
Gặp hàng xóm láng giềng, anh em họ hàng hay bạn bè của ông bà, bố mẹ mặt nó lạnh như kem, không có tí cảm xúc nào. Không vồn vã, không niềm nở đã đành có đứa còn giương mắt lên nhìn cứ như nhìn cái cây hay còn gà con qué gì đấy...
Người lớn đôi khi vì muốn phá vỡ sự lạnh lùng xa cách lại phải lên tiếng hồ hời chào nó trước. Thế rồi là hỏi thăm câu nào nó trả lời câu đấy một cách ngắn gọn đến không thể ngắn gọn hơn. Nó không hỏi lại câu nào và cũng không có bất cứ một biểu cảm nào trên gương mặt.
Rất nhiều đứa như vậy, không phải chỉ ở học sinh cấp 2, cấp ba; đại học hay ra trường đi làm rồi cũng thế. Mà hình như đứa nào học càng giỏi, càng thành công độ lạnh lùng lại càng cao.
Bố mẹ, ông bà thì xởi lởi, vồn vã, tình cảm mà con cháu nó cứ thế thôi, bảo không được.
Nhiều đứa còn chẳng biết cả hàng xóm gần nhà. Anh em họ hàng còn gần gũi chứ chưa xa xôi gì mà hỏi nó cũng không biết là ai. Cái gỉ cái gì cái gì cũng không biết. Chán thế chứ lại !
Không hiểu do học nhiều hay do ngồi trong nhà cũng đầy đủ rồi : muốn giải trí thì có tivi, điện thoại. Muốn ăn thì có người ship đồ đến tận nơi. Muốn mua quần áo, giày dép thì lên facebook, tik tok… cứ có tiền thì mọi thứ được phục vụ tận răng. Trẻ con, kể cả người lớn bây giờ, nhu cầu giao tiếp, trao đổi với người khác càng ngày càng ít. Ai biết nhà đó.
Ngày xưa các cụ bảo bán anh em xa, mua láng giềng gần , Tối lửa tắt đèn ... Giờ thì xem ra mấy lời các cụ dặn chẳng còn đúng nữa. Văn hoá làng quê hồn hậu, đậm đà tình nghĩa cũng vỗ cánh bay đi.
Chỉ còn một số người già cả, lẩm cẩm là đôi khi cứ chạnh lòng, nhớ cái thời còn nghèo đói, khó khăn nhưng tình người đầy ắp.