Chuyện về một cái hòm công đức

Chuyện về một cái hòm công đức
Ở đời ai cũng có lúc phải đối mặt với khó khăn, đôi khi vì túng quẫn mà phạm việc không nên làm. Hãy biết tha thứ, cho nhau một cơ hội, từ bi sẽ thức tỉnh trái tim triệu con người.

 

Ở đời ai cũng có lúc phải đối mặt với khó khăn, đôi khi vì túng quẫn mà phạm việc không nên làm. Hãy biết tha thứ, cho nhau một cơ hội, từ bi sẽ thức tỉnh trái tim triệu con người.

Hoàng hôn, trong chùa tĩnh lặng, nơi lư hương khói bay ngập tràn, các vị hòa thượng đang dùng bữa tối.

Một người đàn ông lẻn vào trong chùa, tìm đến trước hòm công đức, bởi trước đó ông ta từng đến đây một lần và đã nhìn thấy rất nhiều người bỏ tiền vào trong hòm này. Trông chừng tứ bề không có ai, ông ta liền lấy hòm công đức xuống, rồi đổ tiền từ bên trong ra ngoài.

Ở phía bên, tiểu hòa thượng và Sư phụ đã nhìn thấy rõ rành rành.

Tiểu hòa thượng nói: “Sư phụ, có người trộm tiền!”.

Sư phụ nói: “Ta biết rồi”.

“Chúng ta đi bắt quả tang ông ta lại ….”.

“Không cần”.

Tiểu hòa thượng sốt ruột: “Sư phụ, tại sao vậy ạ? Ông ta ăn trộm tiền của chúng ta, ông ta là tên trộm!”.

Sư Phụ nói: “Ông ta không phải tên trộm, mà đó cũng không phải tiền của chúng ta….”.

“Đó làm sao không phải tiền của chúng ta chứ?”, tiểu hòa thượng nhìn chăm chăm vào Sư phụ.

Sư phụ nói: “Đó là tiền của người ta bỏ vào, hiện tại có người cần tới nó, lấy nó ra làm sao tính thành trộm được?”.

Tiểu hòa thượng nghe xong trầm mặc không nói, mắt anh ta trừng trừng nhìn theo người đàn ông lấy tiền từ hòm công đức mang đi.

Đợi người đàn ông đi khỏi, tiểu hòa thượng bèn chạy lại trước hòm công đức, cậu chăm chú nhìn vào bên trong, nói: “Sư phụ, bên trong hòm vẫn có tiền!”.

Sư phụ gật đầu, nói: “Ông ta chỉ lấy đi một phần mà mình cần. Nếu ông ta là kẻ trộm, liệu có để lại tiền trong đó không?”. Tiểu hòa thượng gật gật đầu.

Không ngờ chiều hôm sau, người đàn ông ấy lại nhân lúc mọi người đang dùng bữa mà lẻn vào trong chùa, anh ta đến trước hòm công đức, quan sát bốn bề không có người, lại lấy tiền trong hòm công đức.

Lần này, tiểu hòa thượng và Sư phụ cũng đã nhìn thấy rõ rành rành như lần trước. Tiểu hòa thượng vừa thấy liền nói: “Sư phụ, ông ta là ăn trộm, ông ta lại trộm tiền của chúng ta kìa!”.

Sư phụ nói: “Người đặt tiền vào, người lấy tiền đi, tiền của người người tiêu, làm sao là ăn trộm được? Hôm qua ông ta lấy đi một phần, bởi vì không đủ, nay lấy thêm một phần, có gì là không được?”.

Tiểu hòa thượng rất tức giận, nhưng không dám lộ ra, chỉ đành trừng mắt nhìn người đàn ông lấy tiền từ trong hòm công đức.

Đợi người đàn ông vừa đi khỏi, tiểu hòa thượng vội chạy đến nhìn vào phía trong bên hòm công đức, phát hiện bên trong vẫn còn tiền, thầm nghĩ người đàn ông này xem ra cũng không quá xấu, bèn đi nghỉ ngơi.

Kể từ ấy, không thấy người đàn ông quay lại chùa.

Một năm sau, vào buổi sáng sớm, người đàn ông lại tìm đến ngôi chùa. Ông đi vào điện lớn, bái Phật xong, tiến đến trước hòm công đức, ông ta mở túi ra, lấy ra một cọc tiền cho vào hòm công đức. Những người bên cạnh đều há to miệng tỏ ý rằng người đàn ông này quá hào hiệp.

Tiểu hòa thượng nhìn thấy cảnh này, liền tiến lên phía trước, hỏi người đàn ông vì lẽ gì mà rộng rãi hào phóng như vậy.

Người đàn ông đã nhắc đến chuyện cách đây một năm trước, ông ta kể khi đó bản thân đi vào đường cùng, rất cần tiền, nhìn thấy trong hòm công đức có tiền, liền nảy ra ý tưởng mượn đỡ tiền trong hòm công đức, bây giờ những tháng ngày của anh ta đã tốt rồi, anh ta đến trả lễ gấp đôi số tiền.

Tiểu hòa thượng mang chuyện này nói với Sư phụ, Sư phụ bảo: “Con người ai có lúc gặp khó khăn, chỉ cần chúng ta cho họ một con đường thoát, tất sẽ có lúc nhận lại được phúc báo to lớn hơn nhiều. Hòm công đức, đó là công đức của mọi người, cũng là công đức của chúng ta vậy!”.

Sau đó, sự việc này truyền rộng ra, trụ trì của chùa bèn đặc biệt đặt một hòm công đức ngay tại cổng, tiểu hòa thượng chuyên phụ trách hòm công đức này. Mỗi ngày, tiểu hòa thượng đều cho tiền vào bên trong hòm công đức, để cho những ai cần sự giúp đỡ đến lấy tiền.

Khi mới bắt đầu, ban ngày bỏ đầy tiền vào hòm công đức, sám sớm ngày hôm sau đã vơi rồi, nhưng mà vài tháng sau, cũng lại không cần tiểu hòa thượng bỏ tiền vào hòm công đức nữa, sáng sớm mỗi ngày, bên trong hòm công đức đều chứa đầy một hòm tiền, tiểu hòa thượng đành phải lấy bớt tiền ra nếu không không có chỗ chứa.

Một hòm công đức, vừa đồng thời giúp đỡ hàng trăm ngàn người, cũng lại được trăm ngàn người hồi báo gấp bội. Một người từ bi, một trái tim từ bi, đánh thức lòng trắc ẩn của toàn nhân loại.


Theo ET