"Mở lòng" - Một nguồn mở từ con tim lắng sâu và nồng đợm
- Thứ tư - 05/08/2026 18:26
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

“MỞ LÒNG” - MỘT NGUỒN MỞ TỪ CON TIM LẮNG SÂU VÀ NỒNG ĐƯỢM
(Đọc “Mở lòng” - Tiểu thuyết của Đào Thanh Bình - NXB Văn học - 2026)
Nhà văn KIM CHUÔNG
(Nguyên Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình
Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Thái Bình)
Có thể nói, trong đội ngũ “Các Nhà văn Nhóm Búp”, Đào Thanh Bình là cây bút nằm ở tốp đầu những nghệ sĩ đa tài trước sự hiện diện và những thành tựu được ghi nhận trong công cuộc lao động sáng tạo nghệ thuật. Với dáng vẻ “mỹ mạo chi dung”, với nét thông minh, nhạy cảm ở năng lượng tỏa sáng và quyến rũ, cô gái đất Thái Bình này được ông trời sớm ban cho con tim giàu năng khiếu và phẩm giá văn chương.
Năm 1977, khi được mời về “Lớp Đào tạo, bồi dưỡng các em thiếu nhi có năng khiếu sáng tác Văn học của Hội Văn học Nghệ thuật Thái Bình”, Đào Thanh Bình mới bước vào tuổi “mười một, mười hai”... Gần 20 năm mở lớp, trong số 200 “Nhà văn nhí” đi qua “Lò luyện Văn”, khi Trần Thu Huê có tới 7 mùa hè liên tục đóng vai “môn sinh”, thì Đào Thanh Bình cũng có tới 5, 6 năm miệt mài đèn sách, đánh vật với “Văn chương - Chữ nghĩa” trong “Lao động Nhà văn”, trong “lao Tâm, khổ Tứ”, trong ý nghĩa “đãi cát tìm vàng”...
Điều hiếm có là: Khi đã trở thành sinh viên của một trường Đại học, ở các mùa hè nối tiếp, Đào Thanh Bình vẫn từ Thủ đô Hà Nội tìm về Thái Bình, về với “Lớp năng khiếu” để tham dự trại viết. Niềm yêu say văn chương ở Đào Thanh Bình, không khác chi ngọn lửa luôn nhóm nhen, khát khao và cháy sáng. Nó giống như tiếng sóng luôn vọng vang, cả những khi con sóng nằm giấu mình trên dấu vết thầm lặng. Đào Thanh Bình - Nhà giáo. Đào Thanh Bình - Nữ “Văn-Thi sĩ”, viết cả Văn và Thơ, viết cả Lý luận - phê bình văn học. Với dáng vẻ “nghệ sĩ đệ Nhất, đệ Nhị mỹ miều”, Đào Thanh Bình còn hát hay và sáng tác cả ca khúc, (đặng) lần nữa làm thơ mình hay hơn, vang hơn, hiệu quả, hiệu ứng hơn, ở những lần mà khả năng sáng tạo luôn nhân lên cùng hình thức sáng tạo mới mẻ của nó...
Là Nhà văn, người thầy nhiều năm gắn bó với “Lớp năng khiếu sáng tác”, từng đến với công chúng ở hàng ngàn cuộc trò chuyện văn chương hay các đề tài mở rộng khác, nhưng không ít lần, tôi đã nhìn Bình, thầm phục tài “diễn thuyết”, tài “nói vo” của Nhà giáo - Văn Thi sĩ Thanh Bình trước những diễn đàn lớn. Đào Thanh Bình xuất hiện khá hay ở sự hùng biện, ở cách lập ngôn, ở giọng điệu cuốn hút, ở “cái thao thao bất tuyệt” mà đằm nặng, mà sâu, mà phong lưu, giàu có ở “thông điệp” gửi về... Tôi quý yêu Đào Thanh Bình - một Nhà giáo - Nhà văn đi từ “Nhóm Búp tươi xanh” thuở nào với những diệu kỳ của “Tháng năm - Con người - Và những gì thực sự là Quặng” - luôn “Ẩn chứa và Lấp lánh”, mà Đào Thanh Bình hay mỗi cuộc đời ai đó, đang đi trên mặt đất, họ chính là “tiểu vũ trụ” với bao nhiêu vỉa tầng, trầm tích, đáng nâng niu, nâng cầm, là vậy.
Với văn chương, với dặm dài cầm bút lao động và sáng tạo nghệ thuật, tôi theo dõi và đọc “Đào Thanh Bình” khá kỹ.
Tôi thích thơ của Đào Thanh Bình ở sự coi trọng và đề cao cảm xúc thi nhân. Thơ đi vững trên nền thơ truyền thống. Thơ luôn hướng tới tư tưởng chủ đạo, hướng tới giá trị của cái Đẹp, giá trị của niềm yêu thương, nhân ái, giá trị ở chất trữ tình, chất ngọt ngào, nồng đượm.
Ở những trang viết “bình phẩm thi ca”, những trang Lý luận - Phê bình Văn học, Đào Thanh Bình luôn tìm cách tiếp cận riêng. Đấy là lối nhập hòa, sẻ chia giữa nhà phê bình cùng người sáng tạo, qua mổ xẻ, phán xét, qua gương mặt, giọng điệu, qua thi pháp, qua phát hiện với những gì là sở trường, sở đoản, giúp người viết tự nâng cao mình từ nền tảng của “Tự thức” với “Ý thức” qua trải nghiệm, suy ngẫm và xác lập của mỗi nhà văn.
Cùng với những sáng tác thơ, ở một phía văn xuôi, tôi biết, cách đây gần hai chục năm, Đào Thanh Bình đã “đụng” vào địa hạt tiểu thuyết và thành công qua tác phẩm đầu tay. Tiểu thuyết có độ dày tới mấy trăm trang in, được tác giả khai bút và hoàn thành nhưng lại “kiên trì găm chặt” trong thầm lặng, trong ngẫm suy, trong do dự, trong trông chờ thế sự. Trong cái “Nghĩ”, cái liên tưởng giữa “Hiện thực ngoài Đời” với “Hiện thực khi đã hóa thành Văn”, khi tác phẩm đã rời xa tác giả và tồn tại độc lập... Để rồi, tiểu thuyết ấy vẫn nằm im trong “kho tàng” cất giấu, trong cơ duyên, cơ hội nào đó sẽ hiện diện, “trình làng”.
Vâng. Văn chương không phụ thuộc vào tính “thời sự”. Văn chương là câu chuyện cuộc đời. Nó không bao giờ cũ. Không bao giờ sẽ là vô tích sự, nếu đạt tới giá trị đích thực “Có được” của nó. Tôi đợi chờ tiểu thuyết ấy của Thanh Bình sẽ có mặt trên các giá sách và trên tay người đọc.
Đến với văn xuôi Đào Thanh Bình, đến với “MỞ LÒNG”, ấn phẩm tác giả cho ra mắt vào dịp Kỷ niệm 50 năm “Các Nhà văn Nhóm Búp”, bạn đọc thêm quý yêu, mến phục Đào Thanh Bình ở một phía đóng góp bên những sáng tác thơ và năng lực “cảm luận - phê bình văn học” của một người cầm bút.
Đọc “Mở lòng”, thực tình, đây là những trang viết Hay của Đào Thanh Bình. Những trang viết có dính đến máu thịt của người viết. Những trang viết không phải của người đứng từ phía nào đó vời xa mà ngắm nhìn, chứng kiến, mà, tác giả Đào Thanh Bình chính là “người trong cuộc” vậy.
Thực tình, “Mở lòng” của Đào Thanh Bình là một “Thiên tiểu thuyết”. Tiểu thuyết bề thế về trang in, bề thế về sức hàm chứa thông tin, sự kiện. Đây là loại “Tiểu thuyết Tư liệu”. Tiểu thuyết giàu tính “tự thuật”. Tiểu thuyết mà “hiện thực cuộc đời” là “cái mỏ lộ thiên” mà, những “Việc”, những “Cảnh”, những góc khuất trụi trần, khô cứng, thậm chí xương xẩu, lấm láp, cả buồn vui xô tấp của “Thế - giới - đời - người”..., cho dù, thiên tài nào trên đời, có “Đại mộng - Đại giác” đi chăng nữa, chắc hẳn họ cũng không thể ngồi nhắm mắt mà “hư cấu”, mà “bịa” ra được nó.
Vâng. Những nguyên mẫu cuộc đời, là Nền, là Gốc, là cơ sở của mọi liên tưởng, sáng tạo. Đôi khi (Vâng. Chỉ “Đôi khi” thôi),... nó là Vàng, là Kim cương lấp lánh cho trang văn hiện diện. Bởi, nhà văn đóng vai trò chủ thể, vai trò thuộc về “tài năng đơn nhất” ở sự sáng tạo, khi “hiện thực ngoài đời” với họ, (thường) chỉ là “cái Cớ”, là “hình ảnh thứ nhất” của “thế giới thứ Hai” qua cái Nhìn, cái Biết, qua “Con-Mắt-Xanh” của nhà văn khai sáng...
Trở lại “Mở lòng”, tiểu thuyết của Đào Thanh Bình có được yếu tố hệ trọng đầu tiên. Đó là sức hấp dẫn, sức lôi kéo, cuốn hút người đọc. Có lẽ, ai đã bập vào trang viết, bập vào sự dẫn dắt của “Truyện kể”, họ không dễ buông bỏ, tuột khỏi dòng chảy đó. Khi, câu chuyện luôn gối nhau. Khi tình tiết, cảnh huống, cảnh sự luôn được móc nối, đan cài. Khi câu chuyện cuộc đời đã Hay, đã điển hình, khái quát. Nhưng, cái Cao hơn, Vang hơn, vẫy gọi người đọc phải dõi theo và “đuổi bắt” đến cùng, đó là sức “Ám ảnh” luôn nằm ở phía sau sự kiện. Trước những tỉnh thức qua bao nhiêu lần người đọc dừng lại và ngước lên, trong ý nghĩa: “Mở mắt nhìn đời”...
“Mở lòng” là tiểu thuyết trôi trên dòng đơn tuyến, dòng “Truyện kể”. Những câu chuyện diễn ra theo mạch đi của dòng chảy thời gian, “Dòng chảy thuận” của từng bước “Tháng năm - Không gian - Sự kiện - Đời người”.
Bám vào dòng trôi đơn tuyến, lấy “Hiện thực rờn xanh” làm sự cứu cánh, Đào Thanh Bình luôn ý thức tạo nên cái “đa tầng”, cái khác nhau, cái phong phú, sinh động ở “việc”, ở rất “nhiều tầng”, nhiều tình huống, cảnh ngộ.
Xuyên suốt tiểu thuyết “Mở lòng” là “nhân vật Nó”. “Nó” là nhân vật chính. “Nó” là người dẫn chuyện. Nó là trung tâm của mọi biến diễn. Mọi khởi đầu, mọi cái “Sinh sự - (để) Sự lại sinh ra”, mọi mối liên hệ nhiều chiều, nhiều lớp, nhiều kết cục của bao nhiêu trạng thái “Ái-Ố-Hỉ-Nộ...” nảy sinh...
“Mở lòng” là cả một “Nghệ thuật kể”. Nghệ thuật kể là nét trội vượt, trước nghệ thuật “Dựng” và nghệ thuật “Mô tả”. Phải nói,
Đào Thanh Bình rất có duyên và thành công với “Thi pháp Kể” này. Từ nhân vật “Nó” cùng khá nhiều nhân vật được tái dựng. Nào cha mẹ, anh, chị, em, bạn bầu, rồi thấp thoáng khá nhiều gương mặt khác xuất hiện... Đào Thanh Bình có lối kể “khá riêng”. Lối kể khái quát mà Gợi. Lối kể, chỉ “điểm xuyết” mà gây ấn tượng mạnh. Lối kể kiệm lời, mà mê dụ, thấm loang. Lối kể, khi ngữ ngôn cô nén mà chứa cả vía hồn. Khi, hình ảnh, hình tượng qua đôi nét phác họa, chấm phá mà gieo nhiều nghĩ suy, day trở...
Bám vào thế mạnh ấy, với không gì khác, Đào Thanh Bình - trước hết, và sẵn có một trái tim thi nhân, trái tim với sức rung, sức lắng kết của “Cảm nhận - Tư duy”, của hai chiều hòa nhập. Để rồi, những trang viết của Đào Thanh Bình luôn là những dòng văn xuôi? Hay, có thể gọi đấy là trang “Thơ - Văn xuôi” khi “Cảnh - Sự” sinh “Tình”, khi các yếu tố ấy luôn gọi nhau, đan cài nhau, hỗ trợ nhau trên từng trang vận động. Có thể dẫn những dòng ký ức viết về “Mẹ - Quê hương” khi Đào Thanh Bình, mô tả: “Nó nhớ ngõ nhỏ, chỗ ngã ba có cây si già, rễ hằn gân guốc, râu tua tủa trên cành. Sau này cây si không còn nữa, nhưng dấu ấn về cái cây già nua chằng chịt rễ, với những chùm râu dài bén gốc, chưa bao giờ hết. Năm 2006 dù đã ở Hà Nội, trong một lần ngủ mơ, nó thấy mình bị tai nạn nằm ngã ngay vị trí gốc cây si ấy (chếch chếch cửa nhà U nó sau này), nó đã nhìn thấy và gọi em trai nó: “Minh ơi! Cứu chị, chị còn nhiều việc lắm, chị chưa thể chết được”... Trong giấc mơ ấy, khi nó thấy em trai nghiêng xuống, mắt nó trân trân nhìn còn chưa kịp chạm tay em... là lúc nó bừng tỉnh khỏi cơn mê... Chỉ là giấc mơ thôi mà sao mỗi lần nhớ lại vẫn như có đá đè nặng lên tim và nước mắt vẫn rơi”...
Đấy là không gian bao gồm cả “Cảnh và Sự”. Cảnh và Sự thuộc về cái bên ngoài kia nhưng lại dội về và hiện lên từ “Cái Bên Trong” từ Hồn người hiển lộ. Bằng nghệ thuật “Kể - Tả - Bình”, có lúc bám vào lối Kể nhiều hơn, có lúc người viết chen vào bình phẩm và suy ngẫm, có lúc dừng lại để “Dựng,” nhằm gây ấn tượng mạnh. Đi trên thi pháp ấy, Đào Thanh Bình có khá nhiều chương viết thật xúc động. Chương viết làm người đọc còn mãi vệt loang dài, chảy mãi. Chảy không cùng trong tâm khảm. Đấy là những buồn vui se thắt, những ngác ngơ, nhìn ngắm, những mênh mang cảm thấm nơi “Thế sự - Tình đời”.
Quả tình, chương “Chuyến đi đầu tiên - Chuyến xe bão táp” - Đấy chỉ là những trang văn với dung lượng chữ chỉ “gọn”như một bút ký thường gặp, không dài, nhưng dưới ngòi bút của Đào Thanh Bình nó thật sự sống động. Nó có sức mở, sức vang như một thiên tiểu thuyết nào đó. Ở những trang viết này, cùng với những chi tiết của đời thực không điểm trang, tô vẽ, gương mặt người, gương mặt xã hội của một thời gọi là “bao cấp” được hiện lên với bao nhiêu gian lao, vất vả, thậm chí đắng cay, tủi cực. Từ chuyến xe người thân cho mượn, từ con đường đầy gập ghềnh, bụi bặm, từ “xăng” bất chợt hết giữa đường phải cùng nhau đẩy xe vì không có xăng sẵn bán, để mua. Từ bữa cơm nghèo của người thân, nghèo khó phải lo đãi người thân nghèo khó. Từ trạng thái tâm trạng của người thân đối với người thân phải gồng mình ứng xử, trong cái muốn đặn đầy mà lực bất tòng tâm... Từ Cái Bi, cái Hài..., cái ngỡ đấy là hạnh phúc lại trở thành nỗi đau, nỗi bất hạnh ghê người. Nỗi “Nước mắt và nụ cười” cứ ngầm rơi, ướt đầm nhân thế.
Đọc “Mở lòng” không thể quên hình ảnh người mẹ, dũng cảm, can trường, mưu lược trong kháng chiến chống Pháp, từng giả vờ đóng vai “cô dâu” ngày cưới để dẫn đoàn quân đi qua bốt giặc rồi bất ngờ cùng đội “Cứu quốc quân” vùng lên, xông vào phá tan đồn bốt giặc. Rồi, hình ảnh mẹ cha, mỗi người một tính cách điển hình, trong sự hy sinh, trong niềm yêu thương đặn đầy, cao cả khi tận tụy lo cho con bước từng bước vào đời. Rồi, hình ảnh người chị, yêu thương biết bao nhiêu trong cái nhìn, khi cơ thể tật nguyền, thiếu hụt. Song “hình thể” là thế, nhưng, nhân cách lại cao thượng, lại đặn đầy hơn cả sự dặn đầy, lại dễ làm ai đứng trước chị, chợt thấy mình nhỏ hơn, thấp bé hơn trước trái tim yêu thương và tấm lòng nhân hậu.
Hãy đọc: “Là người khuyết tật và nghèo khó với đồng lương của cô giáo tiểu học vùng quê Thái Bình, nhưng lần lượt các anh chị em trong nhà, các cháu ruột... đều “mắc nợ” chị. Nợ tình và cả nợ tiền nữa.
Mắc nợ chẳng phải vì mọi người xin, vay hay nhờ vả gì chị, mà toàn tự chị cho đi, cho đi cho đến khi chỉ còn lại sự hy sinh và bao dung. Người thiếu tiền, thiếu nhà, chị tặng vàng, góp quỹ giúp an cư lạc nghiệp. Người thích xe, chị cho xe. Chuyện là, chị liệt tay phải không đi được xe nhưng trong nhà lúc nào cũng có cái xe máy xịn, chị bảo để khi cần chị nhờ mọi người chở cho tiện. Thế rồi, chỉ cần khen xe đẹp, đi thích, chị bảo: Thích thì lấy mà đi. Người thích hát chị cho bộ karaoke xịn vừa sắm được, chỉ một câu nhẹ như bấc: Thích thì mang đi mà hát, em ở nhà ít dùng. Người muốn đổi tivi to chị bảo: Lấy đi, nhà chật, chị xem cái này to quá... Mọi người cứ hồn nhiên khen, hồn nhiên nhận. Chị muốn cho đi và mọi người nhận vì muốn chị vui”...
Tiểu thuyết “Mở lòng” được Đào Thanh Bình kết cấu với 5 chương, và 60 phần mục. Từ “Mẹ và quê hương”, “Lãng đãng tuổi thơ”, “Chuyến đi phượt đầu tiên”, “Anh Cả”, “Chị Cả”, “Em gái”. Rồi, “Những ngày đầu lập nghiệp”, “Mẹ và ba con”, “Nhà trọ, Khách trọ,... Hàng xóm”. Rồi, “Nỗi hoảng sợ chưa bao giờ quên”, “Quay quả kiếm tiền”, “Cả nể cho nên sự dở dang”, “Một kiểu yêu rất đáng sợ”, “Lần đầu làm chuyện ấy - Chuyện ấy là gì?”. Rồi, “Nhiệm vụ đầu tiên bất ngờ”, “Sự linh diệu của những giấc mơ”... vân vân... và v.v...
Với 60 lát cắt qua 5 chương, trong đó Chương 5 là phần Vĩ thanh, được xâu chuỗi trên dòng chảy dài của nghệ thuật “trần thuật, tự sự”, phải nói, với nhân vật “Nó”, nhân vật chính, nhân vật dẫn một câu chuyện dài dặc của cuộc đời được Đào Thanh Bình mở rộng biên độ khai thác. Tiểu thuyết khá đa dạng, phong phú ở nhiều mặt đào tìm, khai thác và tái tạo trước cuộc sống đời thường. Từ nỗi gian nan của cái nghèo. Rồi ngày đầu lập nghiệp. Rồi, vào nghề. Rồi, lấy chồng. Rồi, hôn nhân tan vỡ. Rồi, nuôi con. Làm “gia sư”, kiếm tiền... Rồi, đơn thân, dở dang với bao nhiêu thử thách... Cái đáng nói, đáng khen, đáng nể phục ở Đào Thanh Bình là cây bút khá sắc sảo, điêu luyện và chắc tay ở sự “làm chủ chính mình”, làm chủ trang viết, người đứng vững trong mọi phản ánh, phán xét, đứng vững trong mô tả, phẩm bình, và trong mọi quy kết, khép mở.
Quả tình, Đào Thanh Bình không hề né tránh mọi góc khuất, trụi trần, phức tạp nào. Tôi thán phục Đào Thanh Bình những trang viết về cuộc “Tình thoáng chợt, thoáng qua”, cả những chuyện lừa đảo, cám dỗ, những chuyện oan khiết, đau lòng. Rồi, không ít những chuyện vặt khác trong đời... Tất cả đều được biểu hiện khá hay ở sự chặt chẽ, sự khái quát và gợi...
Ở đấy, là gì? - Vâng. Một “cái Duyên”. Cái ngữ ngôn thật riêng, chỉ có nơi người viết. Cái tài năng của nghệ thuật như đã hình thành một sở trường xuyên suốt trong “Mở lòng”. Là cách sử dụng và biến hóa “Lối Kể - Lối Tả - Lối Bình”... Trong đó, có những đoạn, những chương khi Đào Thanh Bình chỉ chạy qua và dừng lại đôi dòng trong “Tâm lý nhân vật” mà cũng thật khá “Lắng - Đọng” và “Sâu”.
“Mở lòng” ở phần mục nào, Đào Thanh Bình cũng bộc lộ năng lượng dồi dào ở hàm lượng thông tin, ở sự lôi kéo, cuốn hút ở mạch văn, ở câu chuyện đa dáng vẻ, đa diện mạo, đa hương sắc đời thường. Cái khẳng định, Đào Thanh Bình - Nhà văn của ý thức “khuynh hướng tư tưởng”, của sự quan tâm đến chiều sâu triết thuyết nơi “Ta nhận ra những tia nắng cuộc đời”... Nó luôn được gửi vào hầu hết các chương mục, khi khép lại, làm “Cái đế” nâng dậy một thông tin, thông điệp nào đó. Ví như: “Sau tất cả, chân dung mẹ mới là sâu sắc nhất...” (Mẹ là Quê hương). Hay: “Sự mẹo mực và thiếu chân thành, thẳng thắn của chú lái xe, sự ngây thơ tin người của ba, ngày ấy, không chỉ hủy hoại một chuyến đi, nó thật sự đã đánh cắp niềm vui, hạnh phúc và cả niềm tin của bốn đứa trẻ, để lại nỗi ám ảnh cả đời...” (Chuyến xe bão táp). Hoặc: “Mỗi bức ảnh là một câu chuyện, chị cả và các em vẫn đang viết tiếp và lưu giữ kỷ niệm cho các cháu, như cách ba mẹ lưu giữ cho chị... (Chị Cả).
Hoặc: “Nó thích bài hát Tình Cha, nhưng phải thật sự soi vào ba nó mới hiểu vì sao tác giả bài hát lại ví “Tình cha ấm áp như vầng thái dương”, bởi ba chính là mặt trời, là ánh sáng soi rõ mỗi khúc quanh, đoạn nghẽn giúp nó đưa ra lựa chọn và bước tiếp”. Hoặc: “Ai cũng có những lần đầu ngớ ngẩn và bạn không cần phải hoàn hảo để trưởng thành”- Đó là điều sau này nó luôn nói với các con và học trò...”. Hoặc: “Sự thật thà, đơn sơ không giúp nó làm giàu nhưng lại cho nó những mối quan hệ chân thành và sự giúp đỡ vô tư, quý giá từ thầy”...
Hoặc: “Con người ta khi không còn lựa chọn thì cũng chẳng nghĩ nhiều đến vui - buồn, sướng khổ hay rủi ro, chỉ cần như chiếc xe được đổ đầy xăng, neo buộc chặt, rồi đi theo thói quen, tiến về phía trước ...”. Hoặc: “Nhân danh tình yêu để kiểm soát và phá hoại là thứ tình cảm bệnh hoạn, đáng sợ nhất. Nó chọn không vạch trần, để kiên định bước qua, và thật may, nó đã thành công...”. Hoặc: “Chỉ cần bạn dám thì dù bắt đầu từ số không, cả thế giới sẽ giúp bạn - Nó nhận ra điều đó sau khi nhận nhiệm vụ đầu tiên, và khó nhằn nhất...” v.v...
Với “Mở lòng”, với 60 chương mục và bài thơ: “Cảm ơn vì đã ở bên tôi” - thay cho lời kết, thật không dễ dàng trích dẫn đầy đủ những minh chứng làm sáng lên bao nhiêu sự dày công và thành tựu có được ở Đào Thanh Bình, ở hai phía nội dung và hình thức, ở nét riêng của gương mặt Một Nhà giáo - Một Nghệ sĩ - Một Văn tài của đội ngũ “Các Nhà văn Nhóm Búp” đã ra đi và trưởng thành từ “Lò luyện văn chương” một thuở.
Xin chúc mừng Đào Thanh Bình! Chúc mừng “Mở lòng” - Một ấn phẩm thực sự mang giá trị thẩm mỹ, giá trị Nhân ái - Nhân văn, giá trị hữu ích trước đời sống xã hội - Nơi cô nén và sáng lên bao ý nghĩa của bài học “LÀM NGƯỜI”.
Ecopark - Những ngày hè, 2026
Kim Chuông