Ảo

Ảo
Đường chẳng như xưa, Lối cũ chẳng còn. Bến nước đầy vơi, Bùn lấm dấu chân son... Đêm ngửa mặt đếm sao, Mảnh trăng xưa đã rụng. Lục bình kêu bìm bịp,

(Ảnh: Kim Anh)



ẢO 

(Anh Vũ)


Đường chẳng như xưa, 

Lối cũ chẳng còn.

Bến nước đầy vơi,

Bùn lấm dấu chân son...


Đêm ngửa mặt đếm sao,

Mảnh trăng xưa đã rụng.

Lục bình kêu bìm bịp, 

nước dâng trào... 


Biệt phủ mênh mông,

Vườn ai hương hoải?

Xùm xòa hoa trái,

Xanh đỏ tím vàng dàn dạt sắc không...

 

Còn đâu một dáng dừa,

Thân gầy mê mải, 

Ngắm hoàng hôn, 

Lồng lộng gió Hàm Luông?


Còn đâu một nụ trắng ủ hương?

Thơm gió chướng, thơm rập rờn dáng Tết.

Thương dáng kiều bịn rịn đứng bên sông... 


Chợt nhìn thế giới Sắc Không,

Trái đất bé tẻo teo, không xứng là hạt bụi.

Một đời lẽo đẽo bụi hồng 

Muốn gần rừng Tía, câu thông cổng trời

Thoát cõi tạm, được mấy người 

Mảnh trăng sấp ngửa chuyển dời thế gian

Giàu sang cũng kiếp cơ hàn 

Trăm năm tay trắng Niết Bàn được chăng?

Cổng Trời khép lại xa xăm 

Nhìn xem nhân thế phù vân chôn vùi....