Bà tôi

Bà tôi
Thiu thiu chiếc ngõ võ vàng Nắng lim dim ngủ gió lang thang buồn Gốc cau chum vỡ vại hàn Nước mưa trong vắt mát làn men nâu Rơm vừa một nắm theo nhau


(Ảnh: Pixabay)


BÀ TÔI!

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Thiu thiu chiếc ngõ võ vàng

Nắng lim dim ngủ gió lang thang buồn

Gốc cau chum vỡ vại hàn

Nước mưa trong vắt mát làn men nâu

Rơm vừa một nắm theo nhau

Mang thơm tươi đến khỏi sầu sân phơi

Rơm hay mái tóc bà tôi

Lơ phơ bay giữa một thời bão dông?

Hàng hiên lõm vết bàn chân

Bà lần tràng hạt hay lần nỗi đau?

Cháu con phiêu bạt đẩu đâu

Đêm đêm tàu chuối đạp nhàu mái gianh

Bàn thờ tơ nhện giăng quanh

Tay run không quét cứ đành khói hương

 Đêm mưa hàng triệu giọt buồn

Đong vào mắt đợi hoá nguồn sông trôi!

 Gốc cau chum vỡ lâu rồi

Còn đong giữ một khoảng trời mây bay

 Buồn đau tan giữa lòng tay

Trong lam lũ sóng sánh đầy yêu thương.