Chiều cuối năm

Chiều cuối năm
Rút 365 sợi vui buồn dệt tấm thảm căng phồng bão lũ Có sợi buồn mưa giông lạnh nỗi niềm rạn vỡ Có sợi vui thế kỉ vươn mình Có sợi âu lo nhọc nhằn cơm áo.Nhuộm bằng hoàng hôn của bạn của mình


(Ảnh của nghệ sĩ Tuyên Quang trưng bày tại Tân Trào)


 

CHIỀU CUỐI NĂM

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Rút 365 sợi vui buồn dệt tấm thảm căng phồng bão lũ 

Có sợi buồn mưa giông lạnh nỗi niềm rạn vỡ 

Có sợi vui thế kỉ vươn mình 

Có sợi âu lo nhọc nhằn cơm áo.Nhuộm bằng hoàng hôn của bạn của mình 

Có sợi hi vọng đẫm bình minh chờ đợi 

Sẽ có một ngày giang sơn như mơ ước của Hồ Chí Minh

 

Một hạt cát cũng hát lời biển cả 

Đoá hoa rơi thổn thức cả rừng xanh 

Một câu thơ không thờ ơ lụt lội 

Vết bùn hoen trên câu chữ vặn mình 

 

Sợi mùa xuân xanh màu cỏ tơ 

Sợi mùa hạ cháy màu phượng đỏ

Hai đứa mình là sợi mùa thu 

Lợp gian khó lên mái nhà bé nhỏ 

Sợi mùa đông cong như cầu vồng lặng lẽ 

Bắc từ lạnh giá này đến nắng ấm ban mai 

 

Sợi ngày cuối năm có màu gì em nhỉ?

-Màu  cây cũ càng nhú một đoá thanh tân!
 

(31-12-2025).