Đến vùng đất mới nghe kể một câu chuyện cũ mà không cũ…

Đến vùng đất mới nghe kể một câu chuyện cũ mà không cũ…
Có lúc con quên nắm cơm của mẹ Lửa thật hồng hắt qua mưa mùa đông Mẹ lén ăn sắn. Nhường bơ gạo cuối Cơm mặn hơn vì vương một giọt nồng Con quên đòn gánh nghiến bầm chai vai mẹ


(Ảnh: Pixaabay)


Đến vùng đất mới nghe kể một câu chuyện cũ mà không cũ…

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Có lúc con quên nắm cơm của mẹ

Lửa thật hồng hắt qua mưa mùa đông

Mẹ lén ăn sắn. Nhường bơ gạo cuối

Cơm mặn hơn vì vương một giọt nồng

Con quên đòn gánh nghiến bầm chai vai mẹ

Tà áo quăn ngược dốc. Bão về

Bên nải chuối mớ rau. Bên túi gạo

Cố để cân rồi vẫn thập thững nón mê

Mẹ trăm buổi đợi cổng trường ngóng đàn con đấy

Đón tay con kẹo bột với tủi mừng

Nhà Dưỡng lão có mấy người ngóng đợi

Điện thoại vô hồn mười ngón dửng dưng

Mẹ như lượm lúa tuốt rồi còn rơm rạ

Bùi thơm phần con xơ xác phần mình

Nói rất dễ rằng: -“Con thương mẹ …!”

Nhưng vì sao lệ mẹ rỏ lặng thinh ?!

 

Mùa Vu Lan 2024.