Khát vọng

Khát vọng
Muốn là cây cao ngất Nối đất với bầu trời Muốn là cơn bão lớn Lộn ngược đáy biển khơi Muốn là con sóng cả Xưa- sau là đôi bờ Bao tâm hồn đau khổ


(Ảnh: Pixabay)


KHÁT VỌNG

(Tặng M.H)

 

Muốn là cây cao ngất

Nối đất với bầu trời

Muốn là cơn bão lớn

Lộn ngược đáy biển khơi

 

Muốn là con sóng cả

Xưa- sau là đôi bờ

Bao tâm hồn đau khổ

Có cánh tay tôi chờ

 

Nắng thành sông đổ xuống

Ngọn cây cháy đen rồi

Lửa từ sâu thẳm đất

Phun giữa bài thơ tôi.

 

Ước mơ như chiếc lá

Gió cuốn lên lưng trời

Thơ đuổi theo níu kéo

Kêu không ra tiếng người .

 

Quá khứ - nhà bỏ hoang

Tương lai - chiều nắng quái

Con sóng tôi cắn mãi

Mảnh ván thuyền tả tơi.

 

Buồn như sông chết lặng

Đau như gió cầm tù

Giữa chợ đời tôi hát

Bài ca thành cơn mưa!

Tác giả: Nguyễn Đức Hạnh