Mẹ

Mẹ
Mẹ Con sợ! Mùa đông về Mẹ lạnh. Lưng ong thời con gái Mênh mông đồng rộng Nảy những nụ xinh. Đàn con cùng gánh nặng đời víu chặt Cánh đồng mẹ khô gầy Trở mùa Lại đau. Mẹ! Con giận mùa hạ Vắt kiệt dòng nước tươi mát trên cánh đồng mẹ Mẹ hao gầy, Mẹ đã xế chiều rồi.


(Ảnh: Pixabay)


Trong Đông y, hoa cúc mùa đông (Đông hoa) được coi là loại có dược tính tốt nhất với vị đắng ngọt, tính mát, giúp thanh nhiệt và làm sáng mắt. Tựa như loài hoa lặng lẽ ấy, Đông Hoa lớn lên nơi thị xã yên bình với hình hài bé nhỏ và bản tính nhút nhát. Nhưng chính sự nhút nhát lại là món quà, giúp cô biết thu mình để lắng nghe thiên nhiên và quan sát cuộc đời một cách tường tận. Trải qua tháng năm cô thấm thía lẽ vô thường, hiểu rằng mọi buồn vui hay số phận ở đời đều là tri kỷ, đến rồi đi là lẽ tự nhiên. Với cô, làm thơ cũng chân chất như công việc kiếm sống hàng ngày, vừa là trách nhiệm, vừa là nơi để trái tim cất lên tiếng hát thật thà. Những vần thơ ấy được cô ủ ấm thầm lặng như chén trà cúc giữa ngày đông, để một ngày dịu dàng mang ra chia sẻ…


Xin hân hạnh gửi tặng các bạn một trong những bài thơ hay của một thành viên của Nhà Búp - nhà thơ Đông Hoa


MẸ


Mẹ

Con sợ!

Mùa đông về

Mẹ lạnh.

Lưng ong thời con gái

Mênh mông đồng rộng

Nảy những nụ xinh.

Đàn con cùng gánh nặng đời víu chặt

Cánh đồng mẹ khô gầy

Trở mùa

Lại đau.


Mẹ!

Con giận mùa hạ

Vắt kiệt dòng nước tươi mát trên cánh đồng mẹ

Mẹ hao gầy,

Mẹ đã xế chiều rồi.


Những nụ xinh của mẹ

Như đàn chim ri 

Đủ lông cánh

Bay đi bốn phương.


Mẹ,

Lưng còng, tóc bạc... rời xa nơi bình yên, chốn quê nhà.

Ba lô con cóc,

Vượt đèo, qua suối…

Đến với chúng con.

Thắp sáng những ngọn đèn,

Nồng ấm những bữa cơm.

Dòng sữa ngọt ngào nuôi con khôn lớn,

Lại tròn đầy ánh trăng rằm, ấm áp giấc ngủ mơ

Ríu rít tiếng cháu gọi bà.


Nắng Sài Gòn,

Mùa này,

Nắng quá thôi!

 

Mẹ,

Con sợ

Ngày mẹ đi

Về nơi cõi không

Chúng con và đàn cháu thành côi cút,

Vắng những bình nguyên ríu rít, cạn dòng sữa mát lành.

Con đi qua nửa đời, thắt lòng nghĩ đến ngày mẹ trả hết nợ đời, về với Phật.

Mẹ ơi, lạnh miền Bắc, nắng phương Nam chẳng là gì với mẹ,

Lạnh mẹ đốt lửa, nắng mẹ tỏa bóng ru mát đàn con, cháu.

Con sợ

Đếm một ngày không có mẹ,

Chúng con và đàn cháu biết níu vào đâu.

 

Mẹ

Một đời nhọc nhằn

Một giản đơn

Một đời làm lụng

Một đời cho đi không cần nhận lại

Một đời vui sống

Cấy trồng những thương yêu.

 

Chúng con - những mầm xinh

Đã thành những cây thông nhỏ

Mọc thẳng trong gió bão

Sợ ngày mẹ thanh thản hóa mây trắng

Chúng con mồ côi.

 
2013

Đông Hoa