Mẹ

Mẹ
Núi cao, vực thẳm, sông dài Nào đâu sánh được những ngày tháng qua Đôi vai bé nhỏ mẹ ta Chở bao vất vả đi qua bão bùng


Núi cao, vực thẳm, sông dài

Nào đâu sánh được những ngày tháng qua

Đôi vai bé nhỏ mẹ ta

Chở bao vất vả đi qua bão bùng

Những hôm trời rét mưa phùn

Nhẹ nhàng mẹ rẹm cái mùng cho con

Khi con vào giấc ngủ ngon

Mẹ thời nhớ đến gạo còn một lon

Vội vàng mẹ nấu phần con

Nấu xong mẹ lại lối mòn chợ phiên

Mớ rau, con cá truân chuyên

Tự bàn tay mẹ chẳng phiền đến ai

Đôi quang gánh trĩu bờ vai

Tươi rói nụ cười đọng mãi trên môi


Mẹ luôn nhỏ nhẹ từng lời

Dạy con biết sống cuộc đời thênh thang

Gặp người khó phải nhẹ nhàng

Gặp người quyền quý không màng hư danh

Gặp người lắm quẻ đành hanh

Nhượng đi mấy bước giữ lành tấm thân

Gặp khi sóng gió vây quanh

Bình tâm bình tĩnh ắt thành công thôi

Nhớ lời mẹ dặn khôn nguôi

Khắc sâu tâm trí từng lời chẳng phai

Tu tâm dưỡng tính đời này

Trồng cây phúc đức chờ ngày nở hoa

Bình an ta hưởng tuổi già

Cháu con sum họp một nhà yên vui !



Phạm Thị Quyên