Mùa thu không nỡ ra đi

Mùa thu không nỡ ra đi
Bóng cúc vàng cuối cùng sót lại Bên hàng rào gào thét “chớ lôi ta …” Hoa mướp vàng tham lam la liếm Đòi tiễn mùa thu sau một tiếng gà Cố nấn ná Thu ta gặm trăng muộn Khoác thơ thu lệch người đứng sân ga

(Ảnh: Pixabay)


MÙA THU KHÔNG NỠ RA ĐI

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Đọc thơ Đinh Ngọc Diệp rồi nghĩ thơ là một tôn giáo

Gặp Anh một lần bên Biển. Ngắm người Anh gầy héo mắt sáng rừng rực một ngọn lửa kì lạ - Ngọn lửa của tình yêu thơ  phi thường. Nếu phải xếp hạng , anh đứng số 2 thì ít ai dám nhận mình là số 1. l- xét về độ mê đắm dành cho thơ vậy.

Vội vã. Ngồi uống ly cà phê rồi chia tay. Chỉ vậy thôi mà nhớ nhau .

Về bận đến nghẹt thở. Vẫn mang thơ Anh ra đọc. Có những câu thơ, khổ thơ hay quá. Chỉ tự học mà thành công. Vừa đi vừa vấp. Nhưng năng khiếu trời cho cứ như sóng biển Sầm Sơn buộc ta phải nhớ thương rồi trở lại: 

“Dấu chân trên nương đóng hình lưỡi cuốc

Giọt mồ hôi cay, củ khoai nóng năm ngàn

Ta đã lấy không cả men trời Tam Đảo

Lại nợ tay người ủ lửa nướng khoai thơm .”

 

Xa quá. Đành viết thơ tặng nhau chứ còn biết làm sao? Giá thơ anh cô đọng lại, bớt rậm lời thì còn hay hơn nữa?! Cảm ơn nhà thơ Trương Vạn Thành đã kết nối để hai anh em gặp nhau.

 

MÙA THU KHÔNG NỠ RA ĐI

(Tặng Đinh Ngọc Diệp ).

 

Bóng cúc vàng cuối cùng sót lại

Bên hàng rào gào thét “chớ lôi ta …”

Hoa mướp vàng tham lam la liếm

Đòi tiễn mùa thu sau một tiếng gà

Cố nấn ná Thu ta gặm trăng muộn

Khoác thơ thu lệch người đứng sân ga

Mùa đông ném bao nhiêu sương muối

Ướp thế nhân khúc hát nổi da gà

Rủ mãi mưa lên tàu làm bạn

Cầm tay mưa trong vắt chuyến cuối chiều

Muốn ở lại sân ga làm cột điện

Em tựa vai cười. Thoáng cái cột đổ xiêu.