Ngày ấy người đi

Ngày ấy người đi
Ngày ấy người đi, nhớ những gì Phượng hồng xao xác cuối mùa thi Bên hồ, ngơ ngẩn nhành liễu rủ Cỏ mềm vương vấn bước người đi Ngày ấy người đi, nắng bỗng buồn


(Ảnh: Pixabay)



NGÀY ẤY NGƯỜI ĐI

(Lương Duyên Thắng)

 

Ngày ấy người đi, nhớ những gì

Phượng hồng xao xác cuối mùa thi

Bên hồ, ngơ ngẩn nhành liễu rủ

Cỏ mềm vương vấn bước người đi

Ngày ấy người đi, nắng bỗng buồn

Trời đang xanh ngắt, hoá cơn mưa

Đò bên bờ Bắc xin đừng xuống

Để được bên người, mặc bão dông

Ngày ấy người đi lỡ chuyến đò

Bằng lăng tím ngắt tiễn người đi

Nhớ con phố vắng chiều mưa đổ

Đợi đò hai đứa ngắm sông mưa

Ngày ấy người đi, nắng cũng thừa

Mưa thì mưa mãi chẳng thôi rơi

Đò đầy sang bến...không buồn nữa

Âm thầm em nhặt những vu vơ

Ngày ấy người đi, bến lỡ thì

Nhìn theo bóng nắng dưới song thưa

Người đi, đi mãi không về nữa

Em ngồi, đếm mãi những ngày xưa