Sương rơi

Sương rơi
Đêm nghe tiếng sương rơi Đoán sáng mai trời nắng Khát người từ kiếp trước Đang uống từng hớp trăng Thương người cùng ấm lạnh Bây giờ thành xa xăm


(Ảnh: Pixabay)


SƯƠNG RƠI

(Nguyễn Quốc Văn)

 

Đêm nghe tiếng sương rơi

Đoán sáng mai trời nắng

Khát người từ kiếp trước

Đang uống từng hớp trăng

Thương người cùng ấm lạnh

Bây giờ thành xa xăm

Biết tự trong sâu thẳm

Em vẫn còn yêu anh...

Ôi em mến thương ơi

Gió sớm nay vàng nắng 

Biển trời  miền mây trắng

Chấp chới  vài cánh chim

Ai còn, ai đã khuất

Cuối trời quầng sao băng

Nhớ, nhớ người yêu dấu 

Chưa bao giờ quên anh...