Tà áo trắng

Tà áo trắng
Hoa nở đón mùa Xuân rực rỡ Nắng nhẹ buông mành Sương lớt phớt bay Tay nắm bàn tay Tóc đùa lay gió biếc Tiếng cười tan Bay vút từng cao Phố xá xôn xao Nhựa sống dạt dào.

(Ảnh: Pexels)


TÀ ÁO TRẮNG

(Nguyễn Phương Thủy)


Hoa nở đón mùa

Xuân rực rỡ

Nắng nhẹ buông mành

Sương lớt phớt bay

Tay nắm bàn tay

Tóc đùa lay gió biếc

Tiếng cười tan

Bay vút từng cao

Phố xá xôn xao

Nhựa sống dạt dào.


Áo trắng tinh khôi

Em là bác sĩ

Không kỳ diệu thiên thần

Không lãng mạn nữ sinh

Không đón mùa như hoa nở rung rinh

Em đón bịnh nhân, tấm lòng son sắt

Những đôi mắt mờ, quầng đen thăm thẳm

Le lói gọi thầm

Xin hãy cứu tôi!

Em đón người thân nhao nhác nỗi đau

Hy vọng, khát khao, tha thiết khẩn cầu.

Đó là những loài hoa muôn sắc màu

Vết thương sâu, nhàu mưa, bỏng nắng.


Áo trắng tinh khôi

Em là bác sĩ

Xuân trong lòng là những ánh mắt vui

Là những nụ cười hân hoan khỏi bệnh

Là hơi thở nhẹ tênh vào đêm tối

Trôi bình yên … giấc ngủ không đau.

Và đâu đó … xôn xao

Những cánh hoa đón mùa ...

…      hé mở.


26.01.2024