Tôi cúi đầu bái lạy một "Khuê Văn"

Tôi cúi đầu bái lạy một "Khuê Văn"
Tôi cúi đầu bái lạy một “Khuê Văn” Một “Đại thụ” bóng tỏa trùm nước Việt Thế kỷ thứ Mười sáu dài xa Một cõi Trời Một cõi Người Cõi Đất Một “Minh tinh” ngời sáng


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


TÔI CÚI ĐẦU BÁI LẠY MỘT “KHUÊ VĂN”

(Kim Chuông)


Tôi cúi đầu bái lạy một “Khuê Văn”

Một “Đại thụ” bóng tỏa trùm nước Việt 

Thế kỷ thứ Mười sáu dài xa 

 Một cõi Trời 

Một cõi Người

Cõi Đất

Một “Minh tinh” ngời sáng

Một Trạng Trình 


Nguyễn Bỉnh Khiêm

Một thế kỷ hiện hình

Một Nhà Giáo  – Nhà tiên tri

Thi sĩ …

Người cách xa ta nghìn tầng cao huyền bí

Người lại ở rất gần ta như hoa trước hiên nhà


Là vĩ nhân. 

Triết lý giản đơn mà

Cái “Không biết” - Người gọi về “Cái Biết”

Cái nghìn trang người đời triết thuyết

Lại nằm giữa tay Người – Người trao giữa tay ta 


Cái “người trần, mắt thịt” chẳng nhìn ra 

Cái “Không thấy” – Người gọi về “Cái Thấy”

Cái cụ thể mịt mờ sau bức rèm  che ấy

Người giúp ta “mở mắt” gặp đời này


Người luận về sông núi cỏ cây

Về thế cuộc

“tam bách niên chi tiền, tam bách niên chi hậu”

Địa lý -  Thiên văn –  (biên cương) Biển đảo

Trước mặt, sau lưng … Thế cuộc rộng dài 


Trong muôn ngàn tinh tú sáng giữa trời

Trạng Trình – Nguyễn Bỉnh Khiêm đi từ làng Lý Học

Từ Quán Trung Tân, từ Hàn Giang xa khuất

Người hóa tượng đài sống mãi với dương gian.