Vẩn vơ

Vẩn vơ
Mặt trời lúc nhỏ lúc to Con người lúc đói lúc no là thường Đi xa thì nhớ quê hương Về già chẳng biết nhớ thương những gì Là người ai chẳng sân si Miễn đừng tham quá mất đi chính mình

(Ảnh: Trần Bảo Toàn)



VẨN VƠ

(Nguyễn Văn Thông)

 

Mặt trời lúc nhỏ lúc to

Con người lúc đói lúc no là thường

Đi xa thì nhớ quê hương

Về già chẳng biết nhớ thương những gì

Là người ai chẳng sân si

Miễn đừng tham quá mất đi chính mình

 

Mặt trời to lúc bình minh

đến trưa nhỏ lại thu mình vì sao?