Với Huế…

Với Huế…
Không tạm biệt cũng chẳng là vĩnh biệt Huế với tôi: - sầu muộn một người tình Đêm mưa gió lần sờ đến ngõ Xiêu nhà xưa. Giường cổ. Huế trở mình … Tóc sông Hương bớt thơm thêm mùi đắng Eo Tràng Tiền mấy độ phôi pha

(Ảnh: Pixabay)


 

VỚI HUẾ…

(Tặng bạn cùng uống mưa tại Vĩ Dạ xưa)

 

Không tạm biệt cũng chẳng là vĩnh biệt

Huế với tôi: - sầu muộn một người tình

Đêm mưa gió lần sờ đến ngõ

Xiêu nhà xưa. Giường cổ. Huế trở mình …

Tóc sông Hương bớt thơm thêm mùi đắng

Eo Tràng Tiền mấy độ phôi pha

Yêu đơn phương. Cầm mưa ghẹo Huế

Vỡ mênh mông. Ngọt thuyền cầm ca …

Một mình cầm thơ gõ chuông Thiên Mụ

Gọi bóng kinh kỳ chìm khóc đáy sông

Dáng người xưa về trong tà áo tím

Bánh Xèo buồn ăn lúc nhớ lúc không?!

“Vĩ Dạ xưa “- cà phê thơm năm tháng

Tóc em vương hóa mạng nhện bên trời

Vũng vẫy mãi đã toan về chặt Trúc

Chợt Huế  nằm trên võng hát Nam Ai

Gẩy đàn Huế -khúc tri âm

Dây tương tư đứt - đỏ thầm ngón Thương.

Tác giả: Nguyễn Đức Hạnh