Buồn chân quê

Buồn chân quê
Mấy năm xa cách tình như khói Mà gió vô hồi em biết không? Ánh mắt là dây neo mây lại Quay về lấy giấy gói than hồng Em về phương ấy nhiều hương lắm


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


BUỒN CHÂN QUÊ

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Mấy năm xa cách tình như khói

Mà gió vô hồi em biết không?

Ánh mắt là dây neo mây lại

Quay về lấy giấy gói than hồng

 

Em về phương ấy nhiều hương lắm

Hoa sữa thơm nồng mái tóc say

Em đi! Ánh mắt xiên vạt nắng

Hút dài ngõ nhỏ dáng heo may

 

Em xa từ ấy hoa chanh rụng

Đến thầy u còn hết chân quê

Hoa lệ kinh kỳ như phẩm nhuộm

Đã mấy lần thay sắc trăng thề?

 

Thả xuống sông Cầu dăm tiếng gọi

Kìa ai cất vó nặng hoàng hôn

Sóng đánh tình yêu vào bãi cát

Thuyền trở buồn tênh lệnh cánh buồm.

 

Thái Nguyên, 2000