Cánh ve

Cánh ve
Tiếng ve cánh mỏng mịn màu trắng trong Áo dài hai cánh lưng ong Gom hết gió tự bốn phương đổ về.. Dấu hài mướt cỏ chân đê Chiều loang nắng Con sông quê khẽ buồn..

(Ảnh: St)



CÁNH VE

(Anh Vũ)


Tiếng ve cánh mỏng 

mịn màu trắng trong

Áo dài hai cánh lưng ong

Gom hết gió tự bốn phương đổ về.. 

 

Dấu hài mướt cỏ chân đê

Chiều loang nắng 

Con sông quê khẽ buồn.. 

 

Xa xăm bóng một cánh buồm

Chở người áo trắng tự hôm ấy rồi

Buồm ơi, 

mắt mãi ngóng buồm

Trắng ơi, 

áo trắng có còn tiếng ve? 

 

Phượng ơi mắt có đỏ hoe

Mùa hè ấy có ai cầm trời xanh? 

Có ai cầm nổi một cành

Thắm thu hết nắng

Chòng chành thuyền trôi… 

 

Thu sang phượng đã đi rồi

Thời gian mải miết ai ngồi dưới Ngâu? 

Giật mình bãi bể nương dâu

Thuyền tình ái, cánh buồm nâu bạc rồi… 

 

Thế gian lỡ cuộc vui cười 

Ta như con trẻ lên đồi hái sim

Thế gian bảy nổi ba chìm

Cánh ve phận ấy, bạc mình bac ta

Gần rừng tía, bụi hồng xa

Buông tất cả, về với nhà ta thôi…