Chầm chậm thu

Chầm chậm thu
Chầm chậm thu đi qua ngõ Thoảng hương trái chín đầu mùa Chùm ổi vàng giấu trong kẽ lá Giật mình! Thương thuở xa xưa. Trời cứ xanh, gió lại vô tình

(Ảnh: Nhà thơ Ánh Tuyết)




 

CHẦM CHẬM THU

(Ánh Tuyết)

 

Chầm chậm thu đi qua ngõ
Thoảng hương trái chín đầu mùa
Chùm ổi vàng giấu trong kẽ lá
Giật mình! Thương thuở xa xưa.

Trời cứ xanh, gió lại vô tình
Nước trong veo như mắt người thiếu nữ
Sen trong hồ khép cánh nhung mơ ngủ
Xanh thơ ngây hạt cốm đầu mùa. 

Vườn mẹ đung đưa lũ bưởi tròn

Chuối chín cây, chào mào về rối rít

Hồng đỏ mọng, trái thị vàng thơm nức

Gió mang về hương nếp ngất ngây.

 

Hình như… mùa thu đã qua đây

Trách mình! nỡ vô tình đến thế

Bao hò hẹn với thu còn dang dở

Ngẩn ngơ chiều… một thoáng heo may.

 

Người ra đi… thương nhớ theo đầy

Để bâng khuâng… cả chiều đơn lẻ

Chầm chậm… những ngày thu đẹp thế

Thương nhớ mùa… lá vàng chẳng nỡ rơi!