Cháu kể chú nghe

Cháu kể chú nghe
Chú ngồi thế rất lâu Đôi mắt hiền nhìn xa vời vợi Dường như chú chẳng còn nghĩ tới Những vết thương đang nhức nhói đau Chuyện chú nghe chẳng phải lần đầu Mà trong đôi mắt


(Ảnh: Pixabay)



CHÁU KỂ CHÚ NGHE


Chú ngồi thế rất lâu

Đôi mắt hiền nhìn xa vời vợi

Dường như chú chẳng còn nghĩ tới

Những vết thương đang nhức nhói đau

Chuyện chú nghe chẳng phải lần đầu 

Mà trong đôi mắt

Cháu bỗng thấy khoảng trời xanh ngắt

Của một làng quê trong câu chuyện xưa

Có ngày hội vui ào đến bất ngờ 

Có tiếng chuông dài hơn tiếng gió

Cậu Gióng ăn cơm cà đuổi sạch giặc Ân

Có cô Tấm chăm chỉ hiền lành

Lặng lẽ giấu mình trong quả thị…

… cháu nhìn chú ngồi lặng yên như thế

Dường như quên mọi vết thương

Cháu ước mong

Chuyện của mình là những dòng nước mát

Là vị thuốc thần tiên trong vắt

Cho vết thương chú dịu lại phút giây này. 


1977

Bùi Thanh Huyền, 13 tuổi

Nam Cao, Kiến Xương, Thái Bình