Chiều bình yên

Chiều bình yên
Một chiều lặng gió, êm mây Thinh không ngằn ngặt tiếng đầy, tiếng sâu Ngấp ngơ bóng ngả chân cầu Im lìm tượng đá ngóng sầu xa xăm



(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)




CHIỀU BÌNH YÊN

 (Trương Minh Hiếu)


Một chiều lặng gió, êm mây

Thinh không ngằn ngặt tiếng đầy, tiếng sâu

Ngấp ngơ bóng ngả chân cầu

Im lìm tượng đá ngóng sầu xa xăm

 

Tròn trăng đâu chỉ đêm rằm

Đợi chờ đâu dễ tính bằng ngẩn ngơ

Người khôn mang cái khạo khờ 

Ngày xưa và cả bây giờ bỏ đi

 

Sông còn chảy được những khi

Bên bồi bên lở, ta thì còn nhau

Gió vò bờ cát thương đau

Sóng tung bọt lấp vùi sâu nỗi niềm

 

Chiều vơi vời vợi bình yên

Thêm ta vào nữa đầy miền không em