Chiều cuối năm

Chiều cuối năm
Chiều cuối năm bao mưa mù giăng phủ, Mặt trời buồn chìm trong giấc ngủ mê.. Những hàng cây xơ xác đứng vụng về, Thân tơi tả bởi ê chề đông cũ....Tàn Đông chưa mà đất trời vần vũ,


(Ảnh: Nhà thơ Ngọc Thạch)


CHIỀU CUỐI NĂM...! 

(Ngọc Thạch)

 

Chiều cuối năm bao mưa mù giăng phủ,

Mặt trời buồn chìm trong giấc ngủ mê..

Những hàng cây xơ xác đứng vụng về,

Thân tơi tả bởi ê chề đông cũ....

Tàn Đông chưa mà đất trời vần vũ,

Mưa cứ rơi hoài lên mặt đất cô liêu...?

Hồn lạnh lùng nên lạc lối phiêu diêu,

Môi buốt giá nghẹn lại điều chưa nói...

Năm cũ  ơi, hãy cho ta được hỏi,

Với thời gian ta có lỗi lầm chi?

Đành lòng sao ngươi chẳng tiếc thương gì...?

Đem băng giá phủ bờ mi sâu thẳm,

Ta mong đợi đến ngày Xuân nắng ấm ,

Sưởi ấm tâm hồn ta ướt đẫm từ lâu...

Tiễn thời gian ta muốn tiễn u sầu,

Để Xuân mới mang sắc màu tươi đỏ!

Và trái tim hòa nhịp cùng ngọn gió

Xuân nồng nàn theo hơi thở mênh mang...!