Chiều tím

Chiều tím
Khi Đông tàn đang lặng lẽ dòng trôi Tím vầng mây buông hờ hững lưng trời, Gió man mác thốt nhe lời than thở Thương cuộc tình tan vỡ giữa chiều Đông!

(Ảnh: Trần Bảo Toàn)




CHIỀU TÍM...!

(Nguyễn Ngọc Thạch)

 

Khi Đông tàn đang lặng lẽ dòng trôi

Tím vầng mây buông hờ hững lưng trời,

Gió man mác thốt nhe lời than thở

Thương cuộc tình tan vỡ giữa chiều Đông!

Lời hẹn thề trôi về cõi hư không

Tan thành nước chảy vào lòng biển cả,

Nụ hôn xưa dẫu nồng say hối hả

Cũng nhạt nhoà rồi vội vã ra đi...

Khi anh còn ôm giấc mộng tình si

Thì em đã quên những gì em hứa...

Để vầng trăng chợt tàn phai một nửa

Ngẩn ngơ buồn cô độc giữa đêm đen...!

Anh âm thầm ngơ ngác muốn tìm quên

Màu mây tím chiều hoàng hôn vụng dại,

Và lãng quên bản tình ca nồng cháy,

Lời tự tình còn đọng lại năm xưa.

Khi thả hồn ướt đẫm dưới cơn mưa...

Anh như thấy khúc giao mùa tím thẫm,

Giữa chiều xưa mang theo làn hơi ấm,

Đã trôi dài về thăm thẳm phương xa...!

 

Ngày 22/01/2018