Chợt!

Chợt!
Nét già chầm chậm tới Không mấy ai nhận ra Chẳng ai là mong đợi Rồi ai cũng phải già... Một vài sợi tóc bạc Khoé mắt lộ chân chim Cơ thể ngày một khác Một cách rất im lìm...

(Ảnh: Pixabay)


CHỢT!

(Nguyễn Hoàng Lâm)

 

Nét già chầm chậm tới

Không mấy ai nhận ra

Chẳng ai là mong đợi

Rồi ai cũng phải già...

 

Một vài sợi tóc bạc

Khoé mắt lộ chân chim

Cơ thể ngày một khác

Một cách rất im lìm...

 

Ai nghĩ đây tuổi trẻ 

Bắt đầu sự chia tay?

Thậm chí khi bố mẹ

Rời xa thế giới này...

 

Mình theo đường của họ

Lúc nào mà không hay?

Cho đến lúc đứng dậy

Chậm chạp đến vài giây...

 

Cho tới khi con cái

Tất cả đã trưởng thành

Chúng lấy chồng, lấy vợ

Mải miết cuộc mưu sinh...

 

Soi gương chợt nhận thấy

Nếp nhăn cũ hằn sâu

Khi chồng hay vợ mất

Bạn đời cũng lạc nhau...

 

Cuộc sống chậm hẳn lại

Như những giọt cà phê 

Một mình ngồi nhấm nháp

Nghe mưa, lòng tái tê...

 

Khi cuộc đời lấy đi

Sự vội vàng tuổi trẻ

Cũng là khi mang về

Một trái tim bền bỉ...

 

Mọi thứ coi nhỏ bé

Mọi thứ chừng mực thôi

Hãy biết yêu mình nhé

Sống ý nghĩa với đời!