Chuồn chuồn ớt

Chuồn chuồn ớt
Em mải tìm gì trên mặt nước lao xao, Bầu trời cao vỡ tan nghìn mảnh nhỏ, Cánh mỏng rung như lời chưa kịp ngỏ Chạm nhẹ chiều, lay động cả hoàng hôn Em đậu xuống - đỏ rực một đốm than


(Ảnh: Pixabay)


CHUỒN CHUỒN ỚT

      (Nguyễn Thị Toán)


Em mải tìm gì trên mặt nước lao xao,

Bầu trời cao vỡ tan nghìn mảnh nhỏ,

Cánh mỏng rung như lời chưa kịp ngỏ

Chạm nhẹ chiều, lay động cả hoàng hôn


Em đậu xuống - đỏ rực một đốm than

Giữa xanh biếc của mây trời, sắc lá

Như ký ức tuổi thơ cháy hoài trong nỗi nhớ

Tiếng bạn bè khỏa nước rộn cầu ao…


Em bay lên, mang theo vệt nắng chiều 

Đuôi đỏ thắm như một dòng lửa nhỏ

Có phải em giữ giùm bao điều dang dở

Những nỗi niềm chưa kịp gọi thành tên?


Mặt nước kia vẫn lặng lẽ êm đềm,

Chỉ gợn sóng khi bóng em vừa chạm

Như trái tim ai bỗng dưng xao xuyến

Vì một điều tưởng rất nhẹ mà sâu.


Chuồn chuồn ơi, em có biết đâu

Giữa thế giới mênh mông đầy gió ấy

Chỉ một chiều em ngang qua khẽ đậu 

Mà nhuộm đỏ mất rồi cả một khoảng trời tôi!