Có một ngày

Có một ngày
Có một ngày ta chợt gặp trời xanh Hoa phượng cháy những điều không chịu nổi Đây phố nhớ hàng cây dài đứng đợi Em đi qua mùa hạ ấy sao đành

(Ảnh: Pixabay)



CÓ MỘT NGÀY
(Nguyễn Sĩ Đại)

 

Có một ngày ta chợt gặp trời xanh

Hoa phượng cháy những điều không chịu nổi

Đây phố nhớ hàng cây dài đứng đợi

Em đi qua mùa hạ ấy sao đành

 

Đâu cái thời em chỉ biết có anh

Anh chỉ biết có em trong tình yêu thứ nhất

Tin mãi mãi bên nhau như điều không thể khác

Mà bây giờ không cả dấu người xưa…

 

Có một mùa hoa phượng của hai ta

Cũng trong trẻo và nồng nàn đắm đuối

Tóc mười bảy trong mơ thường bay rối

Chân trời nào thơ mộng cũng là em

 

Áo trắng xa rồi, nỗi nhớ cứ hoa niên

Phượng vẫn đỏ như ngày ta đến lớp

Sau hạ cháy, thu vàng, xuân vẫn lần thứ nhất

Chỉ em sau ly biệt mãi không về…