Có thể

Có thể
Có thể là, có thể, có thể thôi Những cánh đồng mà ta chưa chạm đến Có thể là trời xanh, có thể là mây trắng Hay vạt sỏi vương khi cơn lũ qua đồi Có thể là, có thể, có thể thôi

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)



CÓ THỂ
(Đỗ Thị Hồng Nhung)


Có thể là, có thể, có thể thôi 

Những cánh đồng mà ta chưa chạm đến 

Có thể là trời xanh, có thể là mây trắng 

Hay vạt sỏi vương khi cơn lũ qua đồi


Có thể là, có thể, có thể thôi 

Anh nắm tay em qua dốc đời đã mỏi

Ấm một vạt heo may, che một chiều gió nổi 

Thương rặng trúc gầy so bóng suốt mùa đông 


Có khi nào ta hết nhớ nhau không 

Dẫu yêu thương đốt lòng như lửa cháy 

Có cơn mưa đi qua chiều tháng bảy 

Ai bắc cầu Ô Thước để tìm nhau?


Có thể là một lát cắt qua mau 

Ta như sóng giữa cuộc biến động 

Một tiếng sấm vô tình có làm đau trời rộng

Hay một thoáng phiêu bồng như mây trắng mà thôi!?