Cuộc chạy đua trong rừng

Cuộc chạy đua trong rừng
Chuyện này chưa lâu lắm Chắc vài trăm năm thôi Người biết đóng móng ngựa “Thời kỳ đồ sắt” rồi. Ngày mai mọi muông thú Trong rừng mở cuộc thi Thi ai chạy nhanh nhất Ai thứ ba, thứ nhì.


(Ảnh: Pixabay)


CUỘC CHẠY ĐUA TRONG RỪNG

(Tống Trung)


Chuyện này chưa lâu lắm

Chắc vài trăm năm thôi

Người biết đóng móng ngựa

“Thời kỳ đồ sắt” rồi.


Ngày mai mọi muông thú

Trong rừng mở cuộc thi

Thi ai chạy nhanh nhất

Ai thứ ba, thứ nhì.


Ngựa con chừng thích lắm

Cứ đi ra đi vào

Chẳng chịu đi ăn cỏ

Nên bụng đói cồn cào.


Thấy con không ăn uống

Ngựa bố Ngựa mẹ la

- Chạy thi mà đói bụng

Chắc đội sổ thôi à.


Nghe bố mẹ khuyên bảo

Ngựa con biết vâng lời

Hút hết hộp sữa đặc

Chuẩn bị vào cuộc chơi.


Lại nghĩ đến trang phục

Ra dòng suối sau nhà

Nước trong xanh leo lẻo

Ai mà đẹp thế ta?


Bộ đồ nâu tuyệt đẹp

Bờm dài và mượt mà

Ra dáng nhà vô địch

Chắc chẳng ai bằng ta.


Thấy con chỉ chải chuốt

Vẻ bề ngoài của mình

Ngựa bố gọi lại bảo:

- Biết rồi. Con bố xinh.


Nhưng phải xem bộ móng

Còn chắc chắn hay không

Bác lò rèn đầu xóm

Lấy rất rẻ tiền công.


- Móng con còn chắc lắm

Thi chạy nhằm nhò gì

Con nhất định sẽ thắng

Bố, mẹ tin con đi!


Rồi cuộc thi cũng đến

Bãi cỏ đông nghẹt người

Hươu mài sừng cho nhẹ

Trâu cởi thừng cười tươi.


Ngựa vào vạch xuất phát

Tiếng hô to: “Bắt đầu!”

Hươu chúi đầu sải bước

Trâu phóng như tên lao.


Hết vòng chạy thứ nhất

Hết vòng chạy thứ hai

Ngựa vẫn người về nhất

Số hai là cậu Nai.


Bỗng Ngựa con cảm thấy

Chân sau có vấn đề

Móng sắt rơi đâu mất

Gai đâm chân đau ghê.


Cố vài bước tập tễnh

Rồi lăn ra ôm chân

Mau gọi xe cấp cứu

Đến bệnh viện Nhân Dân.


Nhìn bạn Nai nhận giải

Ngựa con mắt đỏ hoe

Không chủ quan, tự mãn

Lời bố dặn phải nghe.


Rút kinh nghiệm muông thú

Giờ Người thi thể thao

Áo quần cắt rất ngắn

Và giày buộc chắc vào.


—--------

* Theo Xuân Hoàng