Đi qua bốn mùa thương nhớ

Đi qua bốn mùa thương nhớ
Mùa xuân chúng ta từng tin mọi bắt đầu đều xanh những chồi non không biết sợ gió những lời hứa không nghĩ đến sẽ có một ngày gió thổi bay đi mất

(Ảnh: Nhà thơ Nguyễn Diệu Liên)


ĐI QUA BỐN MÙA THƯƠNG NHỚ

(Tặng những ai đã từng đi qua một cuộc tình) 


Mùa xuân

chúng ta từng tin

mọi bắt đầu đều xanh


những chồi non

không biết sợ gió

những lời hứa

không nghĩ đến sẽ có một ngày 

gió thổi bay đi mất


em cười

và anh tưởng

thế là đủ cho một đời


Mùa hạ

tình yêu lớn lên rất nhanh

như cơn mưa đổ xuống

không kịp che


chúng ta đi qua những ngày rực rỡ

bằng tất cả nông nổi

và cả những điều

không kịp nói


và đi qua những buổi chiều

nắng dài như một vết xước

ở lại rất lâu trong trí nhớ


Mùa thu

mọi thứ bắt đầu chậm lại


lá rơi

không ồn ào

như cách người ta rời xa nhau


em không còn hỏi

anh cũng thôi trả lời

chúng ta học cách im lặng

như những người đã hiểu quá nhiều


gió heo may

không lạnh

nhưng đủ để biết

một điều gì đó đang rời đi


Mùa đông

chúng ta đứng cạnh nhau

nhưng không còn gần nữa


bàn tay ấy

đã từng ấm

giờ chỉ còn là ký ức


có những đêm

anh không ngủ

chỉ để nghe

một khoảng trống lớn dần trong tim


Và rồi

bốn mùa đi qua


tình yêu không mất đi

chỉ là

không còn ở lại

theo cách chúng ta từng nghĩ.


Hà Nội, mùa Đông năm 1996
Nguyễn Diệu Liên