Dĩ vãng tơ sen

Dĩ vãng tơ sen
Giông gió đến từ trời tháng bảy áo tơi sũng nước đêm dặm vào lòng tiếng lá reo sướt mướt không bóng dáng mặt trời cháy bỏng phía hoàng hôn chứa chan nước mắt trời cao

(Ảnh: Nhà thơ Trần Kim Hoa)




DĨ VÃNG TƠ SEN

(Trần Kim Hoa)

 

Giông gió đến từ trời

tháng bảy áo tơi sũng nước

đêm dặm vào lòng tiếng lá reo sướt mướt

không bóng dáng mặt trời cháy bỏng phía hoàng hôn

chứa chan nước mắt trời cao

mỗi tàng cây một chiếc ô lắc lư trên phố

ròng ròng thân cây xù xì vết cứa

mộng du cõi mịt mù

mùa hạ sắp rời đi rất xa

sấm sửa soạn cuộc viễn du ồn ã

lóe lên trong ánh chớp

gương mặt mùa thu lặng thinh

mắt đen và tóc đen

thấp thoáng làn hương xưa bồng bột

loay hoay sợi dây thời gian chằng buộc

dĩ vãng tơ sen