Đi về nơi có gió

Đi về nơi có gió
Đi về nơi có gió, Nghe tóc hát chiều xa, Gió hong khô ký ức Còn vương mùi mưa qua. Đi về nơi có gió, Để tìm lại chính mình, Nhặt từng mảnh ngày cũ Ghép thành dáng bình minh.






ĐI VỀ NƠI CÓ GIÓ 

(Nguyễn Diệu Liên)


Đi về nơi có gió,

Nghe tóc hát chiều xa,

Gió hong khô ký ức

Còn vương mùi mưa qua.


Đi về nơi có gió,

Để tìm lại chính mình,

Nhặt từng mảnh ngày cũ

Ghép thành dáng bình minh.


Đi về nơi yên bình,

Ngắm hoa rơi bên cửa 

Cánh mỏng chạm thềm xưa

Thì thầm lời đã hứa

Ngắm nắng rơi trong vườn

Vàng nghiêng qua kẽ lá,

Nắng đậu vào đôi má

Em bé nằm trong nôi 

Nắng soi vào đáy mắt 

Một khoảng trời bao la.


Đi về nơi rất xa 

Ngắm bầu trời đổi sắc,

Từ xanh biếc sang hồng,

Thấy lòng mình cũng đổi,

Nhẹ như mây bềnh bồng.


Đi về nơi có gió,

Giữa đất rộng trời cao,

Để biết mình vẫn đó 

An nhiên giữa lao xao.

21/2/26