Đợi

Đợi
Mai mình về lại nghe anh Để nghe sóng vỗ chòng chành bến quê. Niềm thương dìu dặt trăm bề Bỗng nghe thổn thức hôm về với ta.


(Ảnh: Pixabay)



ĐỢI

(Triệu Quốc Bình)


Mai mình về lại nghe anh

Để nghe sóng vỗ chòng chành bến quê.


Niềm thương dìu dặt trăm bề

Bỗng nghe thổn thức hôm về với ta.


Ngoài kia ngày rộng thêm ra

Sông xuôi biến lớn- ngọc ngà  vẹn nguyên.


Dầu yêu em - gửi ngày quen

Chòng chành em...

Chông chành đêm...

Chòng chành...


Chất chiu làm của để dành 

Phút tròn trịa đã đành mình với Xuân!

Con sông Bé chợt bần thần

Đã từ hóm ấy

Mùa Xuân rộn ràng.