Giêng hai

Giêng hai
Bỏ quên những cánh đồng mặt buồn như goá phụ Người chảy hội thành sông Khói hương bồng bềnh sóng Ước vòng hoá gương soi Nhân thế đến soi lòng! Mẹ tôi chẳng đi đâu


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


GIÊNG HAI

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Bỏ quên những cánh đồng mặt buồn

như goá phụ

Người chảy hội thành sông

Khói hương bồng bềnh sóng

Ước vòng hoá gương soi

Nhân thế đến soi lòng!

Mẹ tôi chẳng đi đâu

Đôi chân cò lẩy bẩy chôn giữa ruộng

Soi mặt mình vào bùn nước mênh mông!

 

Sáu mươi năm

Tay mẹ cắm bao cây mạ?

Bàn tay cỗi cằn đỡ xanh non đọt lá

Mẹ già đi từng ngày- mạ trẻ mãi ngàn năm!

 

Ai rắc ngàn cây kim xuống ruộng

Buốt chân mẹ lội qua tuổi trẻ niềm vui?

Ai ném vạn lưỡi dao trong gió

Xuyên phũ phàng qua áo rách? Mẹ ơi!

 

Mảnh ruộng- gương soi

Mẹ chưa kịp giật mình

Tuổi xuân đã tan vào hương lúa

Gương mặt vỡ trên hành trình ngược gió

Gian khổ bừa qua nứt nẻ đời người!

 

Con chưa lớn khôn, mẹ đã xa rồi

Run bàn tay vuốt mênh mông mắt mẹ

Ruộng đất còn hồi sinh tuổi trẻ

Mẹ hãy về bế con trong dáng lúa trổ đòng.