Hoa Chuối rừng nướng thơm chờ mong

Hoa Chuối rừng nướng thơm chờ mong
Hoa Trẩu bồng biêng không lang thang nữa Chỉ những vệt trắng thơm miết vào kí ức Bao hạt Dẻ vừa lăn vừa rưng rức Người lăn đi chẳng thấy lăn về? Hát “Lên Cao Bằng “đất đá thơm lời


(Ảnh: Pixabay)



 

HOA CHUỐI RỪNG NƯỚNG THƠM CHỜ MONG

(Tặng nhà thơ Đoàn Ngọc Minh).

 

Hoa Trẩu bồng biêng không lang thang nữa

Chỉ những vệt trắng thơm miết vào kí ức

Bao hạt Dẻ vừa lăn vừa rưng rức

Người lăn đi chẳng thấy lăn về?

Hát “Lên Cao Bằng “đất đá thơm lời

Sông níu bờ trôi cá tôm khẽ nhắc:

“Hoa chuối rừng giấu mùa đông trong thao thức

Cháy làm sao đỏ thắm môi người?!”

Đèo Gió thổi mây bay trắng trời

Núi - những ngón tay vẫy  tài hoa tứ xứ

Dốc cong veo như đuôi mắt em tôi

Liếc một lần !Tôi thành Ngườm Ngao đong nhớ

Mạch nước ngầm phun nghĩa tình ngàn đời

Gọi da diết vào Cô Sầu thăm thẳm

Em nhuộm chàm  mắt của xa xanh

Hoa chuối rừng đốt lửa nướng thơ anh.

Tác giả: Nguyễn Đức Hạnh