Hoa mười giờ

Hoa mười giờ
Có một ngôi làng nhỏ Cánh đồng lúa vây quanh Bé mồ côi cha mẹ Sống với ngoại hiền lành. Túp lều tranh thấp bé Luôn sạch sẽ gọn gàng Trước sân mảnh vườn nhỏ


(Ảnh: St)


SỰ TÍCH HOA MƯỜI GIỜ

(Tống Trung)

 

Có một ngôi làng nhỏ

Cánh đồng lúa vây quanh

Bé mồ côi cha mẹ

Sống với ngoại hiền lành.

 

Túp lều tranh thấp bé

Luôn sạch sẽ gọn gàng

Trước sân mảnh vườn nhỏ

Trải nắng vàng mênh mang.

 

Bữa theo bà ra chợ

Nhặt được cọng rau xanh

Đem về vườn trồng thử

Bà nhìn, cười hiền lành.

 

Cây lớn lên xanh mướt

Lá đan cài bên nhau

Cùng chịu mưa chịu nắng

Mảnh vườn, tấm thảm màu.

 

Rồi cứ mỗi buổi sớm

Bé tưới nước, bắt sâu

Và… ngồi chờ hoa nở

- Bạn hoa mình, ở đâu?

 

Người đi ngang cười bảo:

- Nhổ đi, chăm làm gì

Là rau còn ăn được

Hoa không bông, để chi?

 

- Có loài hoa không vội

Chờ đúng lúc của mình

Bà ngoại xoa đầu cháu

Cháu gái bà đẹp xinh.

 

Một hôm bà ốm nặng

Phải ở nhà chăm bà

Khi nắng gần đứng bóng

Mảnh vườn – Tấm thảm hoa.

 

Những bông hoa tươi thắm

Bừng lên một sắc hồng

Như gom hết ánh nắng

Đây rồi! Thoả ước mong.

 

Ít lâu sau ngoại mất

Cô bé lớn đi xa

Loài hoa vẫn ở lại

Mười giờ, nở an hoà.