Hoài niệm

Hoài niệm
Mưa đan lưới giăng mờ mắt đói Kỷ niệm chìm trong đáy biển mất rồi Tôi quăng chài vào hút sâu ký ức Tìm nỗi vui buồn một thuở đánh rơi. Mỗi viên đá đều cứa vào hồi ức


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


HOÀI NIỆM!

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Mưa đan lưới giăng mờ mắt đói

Kỷ niệm chìm trong đáy biển mất rồi

Tôi quăng chài vào hút sâu ký ức

Tìm nỗi vui buồn một thuở đánh rơi.

 

Mỗi viên đá đều cứa vào hồi ức

Thương nhớ trào ra theo từng giọt lệ hồng

Hoa trinh nữ chết già không ai lấy

Vẫn nở bên đường bẽn lẽn với hư không.

 

Vết dao sắc còn cứa vào thương nhớ

Tôi rờ rẫm tìm trên gốc cây xưa

Tên chúng mình còn run trong thớ gỗ

Nhưng lá bây giờ không phải lá ngày xưa.

 

Trường lớp cũ mà người xa lạ cả

Bạn bè - nước sông trôi chảy đến đâu rồi

Con sóng tôi cố nhoài về bến cũ 

Sao vô tình bến hờ hững với tôi?

 

Đi trong đêm gọi từng tên bạn cũ

Bàn ghế thuở sinh viên giờ hưu trí cả rồi

Chỉ còn hàng cây sân trường chung thuỷ

Hôn tôi bằng chiếc lá đẫm mưa thôi!