Hội ngộ - cô và em

Hội ngộ - cô và em
Em đón cô về Xuân đến muộn Hoa mai vàng náo nức khôn nguôi Bánh chưng quê lá vẫn rờn ấp ủ Quất trĩu cành Mâm ngũ quả đâm hương Bàn thờ đã vơi Nén nhang còn cong nụ Bếp lửa hồng em nấu bát canh thơm.





HỘI NGỘ - CÔ VÀ EM

(Nguyễn Phương Thủy thân yêu tặng các trò xưa)

 

Em đón cô về

Xuân đến muộn

Hoa mai vàng náo nức khôn nguôi

Bánh chưng quê

lá vẫn rờn ấp ủ

Quất trĩu cành

Mâm ngũ quả đâm hương 

Bàn thờ đã vơi

Nén nhang còn cong nụ

Bếp lửa hồng em nấu bát canh thơm. 

Hạnh phúc

Niềm vui như ngàn xuân góp lại

Tay nắm bàn tay, ôm khít vòng ôm!

 

Đã bao giờ cô gần em là thế? 

Đã bao giờ em được nói yêu cô?

"Về không cô ơi... cô xinh quá!

Cô thích món gì em chủ bếp nghe cô!

Em nhớ cô, em chào cô tạm biệt...

Xuân tới cô về vào lớp học như xưa..."*

 

Cô hát cùng em bản tình ca bất tận

"Nắng ấm quê hương...mình trồng đay... trồng lúa"

Những âm thanh "Ngân lên từ nỗi nhớ"**

"Giờ hành trang em có cô gửi gắm tình"*

Con đường cô đi,

hương hoa còn quấn quyện -

hoa nở trong lòng em đã trao cô!

 

Nhiều, nhiều lắm những điều cô muốn nói

Thương, thương lắm bàn chân em bé nhỏ

"chạy theo cô, nức nở, tận chân cầu"*

 

Ôi các em! Tuổi thơ sau lũy tre, bên kia bờ sông là đất lạ

Cô đi rồi, em bỡ ngỡ trông theo!

 

Giờ biên giới mỏng như một tia nắng nhỏ

Nghiêng đầu, em sẽ chạm vai cô!

 

Sài Gòn 08.03.2026