Hòn Gai

Hòn Gai
Anh đã về Hòn Gai quê em Mang câu hẹn tự một thời xa ngái Phà Bính, Phà Rừng bao nhiêu người đứng đợi Có như anh, sao cũng bồn chồn? Phải nhà em mọc cuối sườn non Thị xã như hoa cài vách núi


(Ảnh: Trần Bảo Toàn)


HÒN GAI
(Nguyễn Sĩ Đại)

 

Anh đã về Hòn Gai quê em

Mang câu hẹn tự một thời xa ngái

Phà Bính, Phà Rừng bao nhiêu người đứng đợi

Có như anh, sao cũng bồn chồn?

 

Phải nhà em mọc cuối sườn non

Thị xã như hoa cài vách núi

Chỗ dòng sông không đành xuôi chảy

Biển quá xanh, rồng xuống ở muôn đời

 

Biết nói gì trước biển, trước em đây

Khi núi đã hoá thơ, buổi thơ tìm đến núi

Bao sóng gió vẫn nguyên Hòn Con Gái

Em cũng từ huyền thoại đến cùng anh...

 

Nhưng giá mà nơi ấy chẳng vùng than

Trời nước ấy chắc thâm u, tịch mịch

Em sẽ chẳng là em anh gặp

Mắt thương hiền nhấp nhánh đến nhường kia

 

Anh sẽ không nhớ thế, đến bây giờ

Bài tập đọc: “Chú Kíp-lê kể chuyện”

Chuyện và mỏ, mỏ và em tiềm ẩn

Ai hững hờ chẳng tới được lòng sâu

 

Câu thơ anh chẳng nói được gì đâu

Anh biết thế - nhưng vượt đường bụi đỏ

Để đến được quê em lầm bụi mỏ

Thì cũng nhắn một lời: “Anh đã tới Hòn Gai!”