Khát

Khát
Lau già bạc đầu vẫn múa Cỏ non tơ đã thâm trầm Rừng cây xếp hàng mặc niệm Một mặt trời rơi âm thầm. Thia lia một viên sỏi nhớ Vỡ bao vòng sóng lãng quên



(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)

KHÁT

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Lau già bạc đầu vẫn múa

Cỏ non tơ đã thâm trầm

Rừng cây xếp hàng mặc niệm

Một mặt trời rơi âm thầm.

 

Thia lia một viên sỏi nhớ

Vỡ bao vòng sóng lãng quên

Sông chảy suốt đời không mỏi

Sao sông thở dài đêm đêm?

 

Núi già cõng cây trên lưng

Bao giờ vươn tới mặt trời?

Sông kéo nỗi buồn lê thê

Bao giờ đi tới biển khơi?

 

Hàng cây cõng gió trên vai

Bao giờ chạm vào mây trắng?

Thơ cõng nỗi buồn của tôi

Bao giờ thành viên muối mặn?

 

Nắng ấm chạy về bên ấy

Giá rét để quên bên này

Sóng cõng hoàng hôn đi ngủ

Đáy sông còn tôi và mây!