Không đề

Không đề
Có những người ở lưng chừng nỗi nhớ Đi ngang qua ta như bản nhạc không lời Có những người In hằn lên tâm trí Như đám mây đen phủ kín bầu trời Lại có những người Như ngọn gió mùa đông Bắc


(Ảnh: Trần Bảo Toàn)


KHÔNG ĐỀ

(Lương Duyên Thắng)

 

Có những người

ở lưng chừng nỗi nhớ

Đi ngang qua ta như bản nhạc không lời

Có những người

In hằn lên tâm trí

Như đám mây đen phủ kín bầu trời

Lại có những người

Như ngọn gió mùa đông Bắc

Lạnh thấu thịt thấu da

Để Xuân về nắng lên vẫn còn thấy rét

Có những người bên ta

Như bầu trời xanh biếc

Nắng ấm ngọt ngào

Và ta cứ ước ao

Không có mưa dông bão tố

Không có mùa Đông lạnh lẽo, đắng cay

Nhưng giờ đây

Ta đã hiểu

Một năm phải có bốn mùa

Có những ngày lạnh thấu thịt da và những ngày nắng ấm

Những người như mây đen bão tố

những con người ở lưng chừng nỗi nhớ

sẽ đi qua

Cho niềm vui ở lại

Bởi cuộc đời

Có đắng cay gian khổ

mới có thể trưởng thành